i know what you mean!

“người tới không tốt”

Posted on: January 29, 2016

trích đoạn:

Đêm giao thừa, bác cả nhà họ Phương là anh cả, chủ trì bữa cơm sum họp. Lần đầu tiên Chu Tiêu nhìn thấy anh rể Phương Dĩ, đó là một người đàn ông hào hoa phong nhã dáng trung bình. Phương Dĩ thay họ giới thiệu xong, hỏi Đại Phương: “Bong Bóng đâu?”

Đại Phương quét bốn phía, nói: “À, ở chân tường đằng kia kìa.”

Chu Tiêu nhân tiện nhìn sang, thấy Bong Bóng đứng hướng mặt vào tường, hỏi: “Làm sai chuyện đang bị phạt đứng sao?”

Đại Phương nói: “Không phải, nó lớn rồi sĩ diện, trốn ở đó móc gỉ mũi đó, cảm thấy xấu hổ để người khác nhìn thấy.”

Chu Tiêu rút khóe miệng một cái, sáp lại gần tai Phương Dĩ: “Có phải lúc nhỏ em cũng vậy không?”

Phương Dĩ nói nhỏ: “Em mới không làm cái chuyện lén lút đó. Em quang minh chính đại móc xong, rồi vo thành cục…”

Chu Tiêu nói xen vào: “Ăn?”

“Em không có loại sở thích như anh!” Phương Dĩ nhe răng, lặng lẽ chạy đến sau lưng Bong Bóng, nói lớn, “Mau lại xem này, Bong Bóng đang ở đây…”

Lưng Bong Bóng cứng đờ, trong nháy mắt xoay người ôm đùi Phương Dĩ, ngón trỏ tay trái còn chọc trong mũi, vội vàng nói: “Dì ơi dì ơi, đừng la!”

Phương Dĩ chất vấn: “Cháu làm chuyện xấu gì đó, có phải lén lút lấy tiền lì xì không chia cho dì không?”

Bong Bóng rút ngón trỏ chọc trong mũi ra, sờ túi nói: “Vừa rồi anh họ cho cháu một trăm đồng.” Móc ra cho Phương Dĩ xem, “Cái này có phải một trăm đồng không ạ?”

Phương Dĩ lấy ra hai tờ năm đồng: “Dì đổi hai tờ lấy một tờ của cháu, thế nào?”

Bong Bóng nhíu mày: “Không muốn không muốn, lần trước dì cũng đổi như vậy, cháu thích màu đỏ!”

Phương Dĩ rút tờ tiền giá trị lớn trong tay cô bé, mê hoặc nói: “Hai tờ này của dì cũng là màu đỏ đó!”

Chu Tiêu như cười như không nhìn cả buổi, trái tim dùng tờ tiền một đồng trong tay xếp thành rốt cuộc cũng xong, anh đi tới, đưa trái tim tới trước mặt Bong Bóng, nói: “Đổi không?”

Bong Bóng vui vẻ nói: “Đổi ạ!”

Một trăm đồng rơi vào tay Chu Tiêu, Phương Dĩ chỉ trích anh: “Anh quá đáng thật, lại chỉ dùng một đồng?”

Chu Tiêu lén lút nhét một trăm đồng vào túi cô, nói nhỏ: “Giấu kĩ.”

Phương Dĩ hớn hở mặt mày: “Chỉ anh hiểu chuyện!”

truyện này rất chậm rãi từ từ, không có cao trào, cũng không có hố.  Khoảng khắc phải để nó tự ngấm, hai, ba hôm sau tư nhiên nhớ tới lại mỉm cười

2 Responses to "“người tới không tốt”"

Dzậy sao, tui thấy truyện này sao nó chán quá à

tui đọc vài lần, bỏ, bỏ xong quay lại, xong bỏ, xong quay lại… nó start slow, đọc quãng 12 chương thì mới ngấm. ngấm xong giờ tui đi đọc các truyện còn lại của Kim Bính.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

happenings right now

  • Từng này tuổi rồi mỗi lần xác địng bên phải bên trái vẫn phải tìm xem tay nào cầm viết. Tiếng Tàu thì luôn không phân biệt được Tả và Hữu 5 months ago
  • Wào, hai hôm nay "Váy Công Chúa" ngày nào cũng đăng 2 chương một. 6 months ago
  • wow, vậy mà chúng nó cũng khoá chương 50, bịnh thật 6 months ago

Later!

January 2016
M T W T F S S
« Dec   Feb »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
%d bloggers like this: