i know what you mean!

Archive for November 2016

my facebook wall has gotten pretty …. interesting lately.  I started following a few human rights activists in VN and keeping up with their activities, then I followed a famous artist/intellectual who has been kept under 24/7 surveillance of the Vietnamese government due to his public stance against the regime.  Then I followed  a couple more artists/writers/intellectuals overseas who were part of this artist/intellectual’s circle.  Then the news feeds started calling each other jerks and fakers and communist sympathizers, communists underdogs in disguise, not by the actual people I am friended with or follow, but by their circles, whose writings end up on my wall via “likes” and “share.”  …..

It’s as if no matter how hard we try to work, we can’t get out of the war, of the mentality of us vs. them.  The new generation of human rights activists in Vietnam who are now anti-communist regime are very different from the Vietnamese overseas.  These were children of communist party members, some of them were members of the party formerly, some may or may not still be part of the party.  They grew up under the communist flag, they only knew one national anthem, one flag, and for them to stand up against the communist party, one cannot ask of them to shed all their identities 100%.  It’s nearly impossible to do that.  So when people overseas, because, for example,  one of these activists has raised the current vietnamese national flag and pledged to uphold it, turn their back to all the struggles and fights these young people are doing within the country, it’s just sad.  Activists who have been jailed repeatedly or harassed are still called “fakes” and “moles.”  The conspiracy theories out there have it that these people are actually the party’s operatives, planted within the movement (human rights movement) to gather information, periodically they would make these into martyrs and jail them, but in reality they are fine, and they are actually traitors.  wtf.

“Chậc…” – Quách Giai đẩy Thành Vân một cái – “Lần này anh ta có nói chuyện kết hôn với cô không?” Rượu trong ly chỉ còn ít, nhưng khẽ đung đưa ly rượu vẫn sóng sánh.

Những kiểu hình ảnh được đưa ra để diễn tình, truyện của Twentine hay có.  Không phải ở mọi lúc mọi nơi, mấy chỗ mấu chốt thôi.  Nó khiến người đọc liên tưởng đến những điều khác.  Trong đoạn này, Quách Giai (bạn Thành Vân) và Thành Vân cùng nhau uống rượu, Quách Giai nhắc đến mối quan hệ khó hiểu giữa Lý Vân Sùng và Thành Vân, nhìn vào có thể thấy hành động của ông là rất coi trọng Thành Vân, nhưng không bao giờ nhắc đếp lập gia đình.  Thành Vân chỉ im lặng nghe Quách Giai nói, và cùng uống rượu với bạn mình một cách rất thản nhiên.  Những gì cô biết và hiểu, chỉ để cho mình cô biết và hiểu:  Tình cảm của Lý Vân Sùng và Thành Vân cũng như ly rượu cạn, chỉ còn ít, nhưng khẻ đung đưa ly, rượu vẫn sóng sánh.  Đoạn cảm tình này, không kém cỏi so với bất cứ đoạn cảm tình khác.

 

Hôm nay chợt nghĩ tới một điều, trong phỏng vấn trên mạng Twentine có nói, lúc viết “Hẹn Ước” còn chưa có biên tập viên.  Tức là các tác phẩm trên mạng trước đó, nếu như không bị biên tập viên chạy ngược lại sửa hoàn toàn từ A-Z, thì sẽ mang văn phong thuần tuý nhất của cô.  Tiền đề là biên tập viên hiện giờ không quá hăng hái sửa sạch sành sanh từ truyện chưa được xuất bản tới truyện đang sắp được xuất bản.  Để thử dò sách xuất bản “hẹn ước” với bản trên mạng xem sao……

trước tiên, cái văn án này tặng cho bà Trương.

Sau đó, cái link này là nơi mình bắt đầu lao động vinh quang cùng với các bạn Hàn Vũ Phi và Linh Maroon.  Hôm nay chương mình dịch chưa lên sàn, bắt đầu từ chương 6 trở đi thì mình chịu trách nhiệm cách 3 chương, tức là 6,9,12, 15 v.v. đều mình ôm, thẳng cho đến chương 700+  …. …. ……

Đó là vì sao dịch một cuốn truyện mà có tới 3 người lao vào ôm…….. Đừng hỏi vì sao nó đánh nhau trạch đấu cung đấu trùng sinh v.v. mà 700 trang vẫn đánh chưa xong, mình đọc chậm rì, chưa biết ất giáp gì cả, nhưng tác giả này có uy tín khá cao, nhiều bạn đọc khó tính khen hay, viết tình tiết lôi cuốn, nhân vật lôi cuốn và đa dạng.  Mình mới dịch thì thấy văn phong được, nhân vật được.  Biên tập viên cho truyện tóm tắt nội dụng thế này:

Nữ chính là con gái của thái tử nhưng cha mất sớm, em trai của cha lên ngôi. Chị em nữ chính đc phong hoàng tử và công chúa. Theo như những hoài niệm của nữ chính, thì nữ chính nhận giặc làm chồng. Sau khi biết là giặc thì định đồng quy vu tận nhưng bị giết. Cô trọng sinh vào Quân Trân Trân một thiếu nữ mồ côi lặn lội tìm đến Ninh gia để cầu thân, nhưng bị cự hôn mà treo cổ tự tử. Nữ chính thay thế Quân Trân Trân và lên kế hoạch báo thù.

 

đêm nay đang gà gật chuẩn bị lên chuồng sớm hơn đêm qua thì Hàn Vũ Phi hiện lên hỏi: “Cậu có thích dịch cổ đại không”  Mình đang định than thở là cái hố Nhiêu Tuyết Mạn ngàn năm này lấp còn chưa xong, mới dạo câu đầu:  “Ôi đừng dụ dỗ tớ chung thuyền” Thì HVP nhanh chóng phang thêm một câu nữa “Tại cái này dịch có trả lương.”  Mình lập tức sáng rỡ mắt lên, ôi sao cậu không nói sớm, sao, dịch gì ? ở đâu? khi nào??

Tiền công trả theo mức lương bên VN nên mình sẽ không khao ai đâu!  Là một trang truyện thử nghiệm trên mạng, mua bản quyền trước rồi mới dịch, ai có hứng thú đọc thì khi nào mình bắt tay vào làm việc sẽ để link.  Truyện này nghe nói hay.

“dùng cả đời để quên” – diệp tử: truyện này mình thấy là được nhất trong các truyện của Diệp tử, kết cấu chặt chẽ, nhân vật khá, set up lôi cuốn. Kiếp trước nam chính là vua Ung Chính đời nhà Thanh, nữ chính là Niên Phi được vua yêu nhất, nhưng chết trong đau đớn và tủi nhục vì lòng đế vương không chỉ chứa một người đàn bà.  Lúc chết Niên Phi thề kiếp sau sẽ mãi mãi quên đi Ung Chính để khỏi phải đau khổ.

Ba trăm năm sau Niên Phi kiếp này là một cô gái vui vẻ yêu đời, tuy đã uống canh mạnh bà nhưng vẫn vấn vương, trở thành một kẻ cuồng Tứ A Ca, fan cuồng đến độ đi thăm mộ của cố hoàng đế Ung Chính lại lén lút bốc một mớ đất dấu đem về nhà để làm của riêng.  Kết quả là Ung Chính của 300 năm trước, vì đã mang nỗi bứt rứt áy náy đối với Niên Phi  xuống mộ phần, nay bởi Niên Phi quấy rối nơi yên giấc nghìn thu mà bị lôi đầu xuyên qua cái lỗ hổng của thời gian, rớt mẹ nó xuống thùng rác của thời đại thế kỷ 21 trong thân phận của Tứ A Ca bị xuyên không.  May là Niên Phi của kiếp này đi ngang qua nhặt đem về.  SE kiểu như Maika, cuối cùng thi ai cũng vẫn phải về nhà nấy, nhưng không đến nỗi tuyệt vong.

“Khi Nào Trăng Sáng Dẫn Lối Anh Về” – Uý Không.  Hay.  Ai thích “Cơn Mưa” và “Anh Biết Gió Đến Từ Đâu” thì cứ tiếp tục vào nhà của Liu Fei Yang mà đọc bộ này.  Nhân vật nam được tạo dựng một cách rất lôi cuối bởi vì tác giả dùng vài nét chấm phá trong tính cách của anh ta khiến cho độc giả khó quên.  Đó là, người này chuyên môn la lối um sùm quát nạt, hở tí là ầm ĩ cả lên.  Thế nhưng công việc của anh ta lại là một giáo viên hỗ trợ ở một nơi khỉ ho cò gáy vùng núi chứ chẳng phải CEO nào cả.

Vùng núi nghèo nàn lạc hậu, không ai muốn ở lại, không ai muốn dính dáng gì đến nó, vậy mà một chàng trai trẻ đã chôn vùi 6 năm của tuổi xuân mình nơi ấy như nhà tu khổ hạnh.  Khi hỏi vì sao anh đến, vì sao anh ở lại, khi nào thì anh đi, chàng trai ấy sẽ trả lời bằng một ánh mắt hoang mang mờ mịt, sẽ nói là đợi có giáo viên đến thay thế thì sẽ đi ngay, sẽ rất nhanh thôi, chỉ chăm chăm muốn đi liền, không muốn ở lại nơi này nữa.  Nhưng khi học sinh bỏ nhà chạy lung tung theo đám người bất lương luôn chực chờ dụ dỗ lấy chúng đem bán, thì anh sẵn sàng thí mạng để giành học sinh mình về, khi mưa to nước ngập, anh sẽ đi đón học sinh của mình rồi cõng chúng an toàn băng qua suối. Học sinh ị đùn đái dầm, anh sẽ thành thạo lau rửa cho chúng khiến người ta lầm tưởng anh đã từng làm cha.
Nhân vật nữ là một phóng viên đã bị hiện thực mài mòn, tuy vẫn muốn bám vào lý tưởng để phấn đấu trở thành một kẻ có ích trong xã hội, nhưng cuộc sống guồng quay của đô thị đã khiến cô phải thoả hiệp rất nhiều, cũng buông xuôi rất nhiều.  Lên núi lần này chỉ vì công việc đòi hỏi phải viết một bài báo, cô gặp anh để rồi bị mắc nghiện trêu anh không dứt ra được.  Cứ như kẻ cuồng bị ngược, hễ cô giở trò lẳng lơ ve vãn ra là nam chính nhảy dựng lên như phải bỏng, chửi như tát nước vào mặt.  Thế là cô càng hăng tiết vịt.
Nghe rất có mùi của “Gió” đúng không?

giấc mơ này nằm đầu danh sách tuyệt tác

i know what you mean!

idlehouse: me dreamt
idlehouse: some event at home in VN on 2nd floor where there was the color tv
idlehouse: TV was on, room was dark
idlehouse: Son jumped on moi while me was lying under blankets watching TV and proceeded to humpo
idlehouse: me said “ssshhhh, there are people here!”
thadieu:idlehouse: Son said it’s ok, no one notices, what a turn on
idlehouse: but me position on bed wasn’t stable
idlehouse: so pretty soon, both of us te’ bo^? ngu+?a onto the ground
idlehouse: and the impact was so great that at the time of the fall, me hand was on his shalf
idlehouse: after the fall, me hand was holding his shaft – detached from him
idlehouse:
idlehouse: no blood or anything, and interestingly, Son turns into Tin at this point
idlehouse: and me gave it back to Tin and said “ssshhhh, just take…

View original post 196 more words


happenings right now

Later!

November 2016
M T W T F S S
« Oct   Dec »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930