i know what you mean!

Archive for December 6th, 2016

Đầu năm lớp 7, chia lớp một hồi sao mà thành ra tôi hầu như không gặp lại 2 người bạn từ hồi cấp 1.  Trường mới, lớp mới, thầy cô mới, cái gì cũng mới.  Hôm đó trong lớp Khoa Học 1, có một gương mặt mới, cũng mắt nâu tóc đen giống tôi đến ngồi xuống ngay cạnh tôi.  Đến lúc thầy giáo bảo mọi người tự quay qua giới thiệu bản thân với bạn cùng bàn,  gương mặt mới mỉm cười với tôi, giới thiệu rất nhanh nhẹn:
“Hi, my name is Lei, but you can call me Lily, what’s yours?”
Tôi trả lời, “I’m Linh, nice to meet you.”

Lei-Lily, Linh.  Về sau tên hai đứa cứ dính chùm vào nhau, vì họ kề nhau, tên cũng na ná giống nhau, có khi gọi đứa này thì ra đứa nọ.

Lily bắt đầu nói chuyện.
….. Bằng một giọng tiếng Anh rất đặc sắc – sặc mùi mới đáp xuống từ Trung Hoa Đại Lục.  Dạo đó tôi chơi với rất nhiều dân Hồng Kông và Đài Loan, có đứa không rặn được ra một câu tiếng Anh ra hồn, nhưng khi bọn họ ngọng nghịu tiếng Anh, vẫn không trầm bổng réo rắt như chim hót kiểu Lily nói.  Lily đến từ Quảng Châu, nhà rất giàu, cứ tưởng người dạy cô ấy nhất định là mướn từ Hongkong qua mới đúng, nhưng rõ ràng người dạy cô tiếng Anh là dân Đại Lục.  Nghe rất quái đản.  Thế nhưng, Lily vẫn giao tiếp bằng thứ tiếng Anh đó của cô, không mặc cảm, không dè dặt, rất tự tin.  Nói  tuy khó nghe  – nhưng ai nghe cũng hiểu hết.  Tôi cảm thấy hơi ngưỡng mộ lòng tự tin của cô bạn mới này.

Lớp 7, lớp 8, rồi đến lớp 9, nhóm chúng tôi chơi chung với nhau.  Tôi với Christine là một cặp bài trùng, Joanne với Alice đã thân từ hồi cấp 1.  Chỉ có Lily là nhân vật không có neo.  Lily chơi với tất cả mọi người, đối xử tốt với tất cả mọi người, nói lưu loát 3 thứ tiếng Quảng Đông – Phổ Thông – Anh Ngữ, thành thử nói chuyện với Joanne từ Hồng Kông cũng được, Christine từ Đài Loan cũng được, tôi, bằng tiếng Anh, cũng được.  Khi tôi học tiếng Tàu dạo lớp 9, và cả sau này, Lily là người duy nhất không chút chần chừ nói thẳng với tôi bằng tiếng Phổ Thông.  Ngay cả gần 20 năm sau, khi có gì không hiểu bên tiếng Trung, tôi vẫn email hỏi Lily…..

Nhưng Lily không chơi đặc biệt thân với ai.  Tình bạn nữ sinh thuở cấp 2 cấp 3 nhiều khi còn hao tốn tinh lực hơn cả tình yêu trai gái.  Tôi chơi hết đứa này đến đứa kia, trung bình 3-6 tháng thay một “bạn thân.”  Thân kiểu như sáng sớm chạy đến nhà rủ nhau đi học, trưa tan học đứng trước cổng đợi để cùng về.  Thân kiểu trong giờ học hí hoáy viết thư tay cho nhau, vẽ vời, rồi tặng nhau những món quà nho nhỏ tinh xảo, nghe không giống người yêu thì giống gì nữa ?  Nhưng đối với Lily, không có ai như vậy.  Lily tốt tính, hoà đồng, học giỏi, và hơi hơi xa cách mà khó nói được là xa cách ở chỗ nào.

Chẳng hạn có lần tụi tôi ghé chơi, Lily thay quần áo mà lột sạch ngay trước mặt chúng tôi không báo trước, tụi tôi sững sờ ngượng gần chết.  Không phải là loại người giữ kẽ, làm sao xa cách được, đúng không?  Nhưng chả biết, vẫn xa xa sao sao đó. lại ví dụ như, có lần hồi đại học, chúng tôi tới nhà Lily chơi, chạy vào coi phòng ngủ của Lily ra sao bởi vì Christine và Joanne bảo phòng rất đặc sắc, trong phòng có đúng 1 chiếc giường sắt, một tấm chăn, một cái gối, một cái bàn nhỏ đầu giường với một cái đèn bàn.  Chấm hết.  Tường không treo tranh, rèm cửa không hoa lá, không hoạ tiết, không không không.  Lily là có tài hội hoạ, vẽ rất đẹp.  Cái phòng ngủ của một cô gái 19 tuổi trống trơn nhưng vô cùng an tĩnh ấy nằm ở trong trí nhớ của tôi mãi mãi.  Đó là cái “khoảng cách” tôi muốn nói.  Cô ấy giống như luôn luôn 1 mình.

Rồi tôi dọn đi sau năm lớp 9, thư tay năm đầu viết qua viết lại gửi cho nhau rất thường xuyên, mối tình tay 3 của nữ sinh vẫn âm thầm diễn ra: Tôi iu Christine, Joanne iu tôi.  Tôi iu Christine vì nó đẹp xinh như một con búp bê, có một cặp chân thẳng tắp, dáng người cong cong đầu đặn hoàn mỹ.  Joanne iu tôi, vì tôi …. chả biết vì sao, tự dưng có người iu mình thật là khó hiểu.  Lily vẫn vậy, đứng ngoài lề.

Trung học trôi qua, Đại học trôi qua, cuộc sống trôi qua.

Tình bạn thuở cấp 2 mờ nhạt hết thảy, chỉ còn thỉnh thoảng mở những bức thư tay hồi xưa ra đọc thì mới hơi hơi thổn thức.

Lily đổi tên, đổi họ.

Ai đi đường người nấy, hoạ hoằn lắm họp nhóm, gặp nhau lại 2-3 năm 1 lần.

Càng iu nhau thắm thiết hồi cấp 2, cấp 3, thì xa nhau gặp lại càng trở nên xa lạ khách sáo. Mà càng hời hợt ngày trước thì gặp lại tựa như có mấy nhịp cầu trùng.  Người bạn hay nói chuyện với tôi qua email nhất, trở thành Lily.

À, Lily cũng đổi luôn giọng tiếng Anh.  Dạo đầu lên đại học, qua một đêm, Lily quyết định nói giọng Anh của Hoàng Gia.  Tôi hiểu lắm chứ, tôi nghe cái đám quý tộc đó mở miệng ra là yêu chết mệt bọn họ, tôi cũng đôi khi mơ mộng nghĩ giá mình được theo học trường bên Anh để nói được giọng đó, dễ nghe biết bao! Mà tôi chỉ mơ thôi, không dám làm.  Làm không được, sợ nó cười vào mặt cho.

Thế mà Lily làm, mà làm rất tệ.  Một người cực kỳ nhạy cảm, cực kỳ thông minh, cực kỳ nội tâm như cô ấy, tôi biết từ rất sớm Lily đã để ý đến giọng tiếng Anh uốn éo của mình.  Dần dần cô đã sửa giọng, đỡ nặng hơn, sau đó thì coi Pride & Prejudice rồi *bam!* đổi luôn.  Dạo đó nghe Lily nói chuyện thật kinh khủng.  Trong đám bạn, ai cũng để ý, mà không ai dám nói gì.  Kệ.  Lily mang thứ giọng tiếng Anh Hoàng Gia wannabe đó học hết 4 năm đại học trên UCLA, rồi lên Harvard, với những mối tình đơn phương, tình câm, toàn viết hết trong email bằng những lời lẽ tự giễu, cũng không khác gì tôi mấy.

Nhiều năm sau đó, gặp lại đại luật sư W từ Harvard, đại luật sư W – may sao – đã vứt Mr. Darcy qua một bên, đổi lại thành tiếng Anh California.  Rũ bỏ sạch sẽ những lên xuống méo mó mà giáo viên thuở tiểu học đã truyền cho cô ấy nhiều năm về trước, trở về bình thường. Luật Sư W cũng đã rất vui vẻ kết hôn cùng một người chồng cao ráo đẹp trai ABT (american born taiwanese).  Hỏi, hạnh phúc ra sao, luật sư W bảo, tao lấy được người mà chỉ trước mặt hắn tao tha hồ dở đủ trò bỉ ổi ấu trĩ ra, hắn vẫn bảo tao đáng yêu.  Lại bảo, thật ra, tao là một người rất ấu trĩ, tao chỉ muốn silly suốt ngày.  À, Luật Sư W trở thành một mỹ nữ.

Đôi khi tôi tò mò muốn biết, những năm đó cô ấy đã nghĩ gì, biết rõ mình không nói được thứ tiếng ấy cho ra hồn, nhưng vẫn dũng cảm làm điều nhiều người không dám làm, làm đến mức không ai dám phê bình.  Rồi sau đó, quay đầu, là give up? Hay là chán?  Hay là cảm thấy làm đủ rồi, hay là đổi kiểu?  Những chuyện này nếu tôi hỏi, Lily sẽ đáp.  Lily cực kỳ thẳng tính, có hỏi có đáp, chuyện khó hỏi đến đâu, cô ta cũng sẽ muốn trả lời.  Nhưng có nhiều thứ, kín đáo như tâm hồn của người ta, không muốn đụng đến.

Bây giờ thì sao hả?  Lâu lâu email nhau.  Lily là nhịp cầu nối, đem chuyện của đám bạn ngày xưa báo cáo với tôi, đem chuyện tôi (chắc vậy, không hỏi, không biết) báo cáo lại với đám bạn.  Người vẫn ở bên tất cả, động viên giúp đỡ tất cả mà vẫn chưa từng thân với một ai, lạ không?

 


happenings right now

Later!

December 2016
M T W T F S S
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031