i know what you mean!

prince of tide

Posted on: August 14, 2017

—————– mở đầu —————
Một ngày nọ ông bạn uyên bác biết sâu hiểu rộng quyền cao chức trọng đã đi khắp 5 châu bốn bể, bảo với em: “Có đọc The Prince of Tides của Pat Conroy chưa? Đọc đi.” Bởi vì em với ông bạn này đều thuộc loài động vật ăn tạp, bạ gì cũng có thể đọc được, thế là em răm rắp chạy ra thư viện khuân sách về. Kết quả là 2 buổi tối chồng tự lo tìm thức ăn, em thì uống nước thay cơm thức thâu đêm đọc miệt mài. Đọc xong thì có cảm giác như vừa bị ăn đấm vỡ mặt nhưng sướng mê tơi. Từ đó em ghi cuốn sách này trong đầu, rắp tâm tìm nạn nhân kế tiếp để gán nó cho, lấy tiêu chí hại người làm niềm vui.

———————trích dịch 1 ————-

“Trong gia đình, không có tội ác nào vượt quá mức hạn tha thứ.”

“Khi đàn ông nói về nỗi thống khổ của kiếp đàn ông, họ không bao giờ tránh được cái chủ đề thương thân muôn đời. Và khi đàn bà nói về kiếp đàn bà, họ không bao giờ né được chủ đề trách móc đàn ông muôn thuở. “

“Cưỡng dâm là một tội ác đối với giấc ngủ và ký ức; hình ảnh của nó in đậm như một tấm phim đen không xoá mờ được trong chiếc máy ảnh mịt mùng của giấc mơ. Cho dù thân thể có khôi phục lành lặn, linh hồn đã phải gánh chịu những tàn phá không sao bù đắp được.”

—————-hết trích dịch 1 ——————–

TOM WINGO LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ BƯỚC VÀO TRUNG NIÊN, MANG TRÊN MÌNH PHONG SƯƠNG CỦA NĂM THÁNG VÀ GÁNH NẶNG CỦA THIẾU THỜI. HÔN NHÂN THẤT BẠI, TÌNH CẢM VỚI CON CÁI THIẾU HỤT, CÔ EM GÁI SINH ĐÔI CỦA TOM LẠI TỰ SÁT MỘT LẦN NỮA. ĐỂ TÌM CÁCH ĐIỀU TRỊ  CHO TÂM BỆNH CỦA SAVANNAH, MẸ CỦA TOM ĐÃ KÊU ANH ĐẾN NEW YORK NÓI CHUYỆN VỚI BÁC SĨ TÂM LÝ CỦA SAVANNAH LÀ LOWENSTEIN, HÉ MỞ RA NHỮNG KÝ ỨC BẤT HẠNH CỦA TUỔI THƠ, VÀ NHỮNG MẢNH GHÉP MẤU CHỐT HÒNG TÌM HIỂU LÝ DO MÀ SAVANNAH LUÔN TÌM CÁCH TỰ HUỶ HOẠI BẢN THÂN…..

ĐÂY LÀ TUỔI THƠ BÊN CON SÔNG MIỀN NAM, CON NGƯỜI MIỀN NAM…..

————- trích dịch 2——————-

“Bọn trẻ chúng tôi ngồi ngây ngốc trước ông trăng mà Mẹ đã gọi lên từ dưới mặt nước. Khi ánh bạc của trăng sáng lạn nhất, em gái tôi, Savannah, tuy chỉ mới ba tuổi, đã reo lên với mẹ, với anh Luke, với tôi, với dòng sông và ánh trăng, “Ồ, mẹ ơi, nữa đi!” Và tôi đã có được ký ức đầu đời. “

“Thời gian trôi đi từ cái nắng rực rỡ đến cái nắng đã bớt rực rỡ, trong những mảng ký ức chôn giấu kia của tôi, tôi đã vui đùa dưới ánh mắt xanh lơ oai-nghiêm-bận-rộn của mẹ. Đôi mắt ấy dán lên tôi khiến cho tôi mang cảm giác như mình đang bị quan sát bởi những loài hoa.”

“Trong mỗi một con người miền Nam, dưới lớp vỏ đầy những sáo mòn là một quặng mỏ sâu thẳm chất đống những thứ rập khuôn khác. Nhưng ngay cả những thứ sáo mòn rập khuôn cũng ngập tràn sức mạnh kinh người khi liên quan đến trẻ con.”

——————- hết trích dịch ——–

BA ANH EM NHÀ WINGO YÊU THƯƠNG ĐÙM BỌC NHAU QUA NHỮNG BẤT HẠNH NGAY CẢ KHI THẢM KỊCH KINH DỊ NHẤT CUỐN LẤY HỌ, BỌN HỌ VẪN ÂM THẦM NÂNG ĐỠ NHAU. (thảm kịch mấu chốt máu chó không được nhắc đến trong đoạn này, bạn đọc phải tự tìm hiểu, đừng chạy đi đọc tóm tắt trên mạng sẽ mất hay 🙂 )

——————–TRÍCH DỊCH 3 ————

“Thôi, ít ra thì cô đó không phải làm bà nội trợ suốt đời,” Em gái nói.
“Em có vấn đề chó gì với mấy bà nội trợ thế?” tôi hỏi.
“Em được một trong đám đó nuôi lớn nè,” Savannah đáp. “Và suýt nữa thì đời em tiêu tùng.”
“Anh bị ông đánh tôm đập cho te tua lúc anh còn bé,” anh Luke bảo, “Nhưng anh đâu có bao giờ trách mấy con tôm.”

……

“….. Tưởng em không tin vào Chúa.” Tôi nói với Savannah khi chúng tôi nhích chầm chậm qua doanh trại lính vùng bờ biển phía chóp của bán đảo Charleston.
“Em không tin,” Savannah trả lời, “Nhưng em tin vào anh Luke, và anh ấy tin vào Chúa, và em luôn tin vào Chúa khi em thật sự cần anh ấy.”
“Đức tin phụ thuộc vào hoàn cảnh.” Tôi nói.

“Đây là thứ mà cái gia đình này làm con điên đó Ba. Con không để ý chuyện Ba đánh đập tụi con. Thật sự là vậy. Nó đã qua rồi, và không ai trong chúng ta có thể thay đổi gì được nó. Nhưng con không chịu được khi con trần thuật lại một sự kiện đã xảy ra trong lịch sử gia đình mình, sau đó Ba Mẹ bảo con là chuyện đó chưa từng xảy ra. Nhưng mà Ba à, Ba phải hiểu cho rằng, và con nói với tư cách một đứa con yêu thương Ba — đối với con cái, Ba là một tên cặn bã. Không phải lúc nào cũng vậy. Không phải ngày nào cũng vậy. Không phải tháng nào cũng vậy. Nhưng bọn con không bao giờ biết điều gì có thể làm Ba bùng nổ. Bọn con không biết khi nào tính khí của Ba sẽ phát tác rồi sau đó là bọn con sẽ bị một tay đánh tôm cường tráng nhất trên sông đập cho te tua. Cho nên bọn con đã học cách âm thầm khiếp sợ. Và Mẹ đã làm một người vợ rất trung thành của Ba đó Ba. Mẹ không bao giờ cho phép tụi con nói cho một ma nào biết là Ba đánh đập Mẹ và bọn con. Phần lớn là Mẹ làm y như Ba, bảo với bọn con là sự việc đã không xảy ra theo như trí nhớ bọn con ghi lại.”

——————HẾT TRÍCH DỊCH 3 ——————-

TRONG QUÁ TRÌNH CÙNG NHAU TÌM RA PHƯƠNG PHÁP HỮU HIỆU NHẤT ĐỂ GIÚP CHO SAVANNAH HỒI PHỤC, NGƯỜI ĐÀN ÔNG MIỀN QUÊ ĐẦY THƯƠNG TÍCH TRONG TÂM HỒN VÀ NỮ BÁC SĨ KIÊN CƯỜNG CỦA CHỐN ĐÔ THỊ – THOẠT NHÌN TƯỞNG NHƯ HỌ KHÔNG THUỘC VÊ NHAU, NHƯNG CON TIM THEO THỜI GIAN SẼ NGÀY MỘT ĐẾN GẦN. VÌ CHỮA CHO SAVANNAH CŨNG LÀ CHỮA CHO TOM.

————— trích dịch 4 ———–

“Nhưng, khi tôi xem bộ phim này, tôi hay nghĩ rằng cậu bé ấy không biết mình đang chạy tới cái gì ở phía trước, rằng cái chờ đợi cậu bé ở phía trước không phải là khu vực an toàn. Đâu đó trong 10 giây chạy nước rút ấy, cậu bé đã hoá thân thành một ẩn dụ, và người đàn ông trung niên có thể thấy nó mà cậu bé không thấy được. Cậu sẽ chạy rất giỏi, lúc nào cũng giỏi, và cậu sẽ luôn chạy trốn khỏi những thứ có thể tổn thương đến cậu, khỏi những con người yêu thương cậu, và những bạn bè có năng lực để cứu giúp cậu. Nhưng chúng ta sẽ chạy những đâu khi không có đám đông, không có đèn, và không có khu vực an toàn? Một người đàn ông có thể chạy những đâu?”
Người huấn luyện viên nói, suy ngẫm những thước phim của mình khi còn là một đứa trẻ.
“Một người đàn ông có thể chạy những đâu khi anh ta đã mất hết những cái cớ của cuộc chơi? Một người đàn ông có thể chạy những đâu, hoặc có thể trốn ở những đâu khi anh ta ngoái đầu nhìn lại và thấy rằng anh ta chỉ đang bị chính bản thân mình rượt đuổi?”

“Tôi sống trong nhận thức đáng sợ rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở thành một ông lão vẫn luôn chờ mong cho cuộc đời của mình thật sự bắt đầu. Chưa chi tôi đã thấy cảm thương cho ông lão ấy.”

——–
“Tôi là đàn ông Mỹ, Lowenstein,” Tôi mỉm cười bảo. “Mở lòng không thuộc phận sự của tôi.”
“Thế thì đúng ra phận sự của người đàn ông Mỹ là gì?” Cô ấy hỏi.
“Làm người ta điên đầu. Làm kẻ khó lường, làm kẻ thích khống chế, cứng đầu cứng cổ, và vô tâm.” Tôi đáp.

——

“Đó là kiểu người miền Nam, bác sĩ ạ.”
“Kiểu người miền Nam?” Cô ấy hỏi.
“Câu nói muôn đời của mẹ tôi. Chúng tôi cười khi nỗi đau vượt quá độ. Chúng tôi cười khi thương cho kiếp người quá…… đáng thương. Chúng tôi cười khi không làm gì khác được.”
“Khi nào thì anh mới khóc….. theo như kiểu của người miền Nam?”
“Sau khi chúng tôi cười, bác sĩ ạ. Bao giờ cũng vậy. Bao giờ cũng là sau khi chúng tôi cười.”

——————- hết trịch dịch 4 ——–

SỞ Dĩ CHO 1 ĐỐNG TRÍCH DỊCH NHƯ VẦY ĐỂ KHUYẾN KHÍCH AI ĐỌC ĐƯỢC TIẾNG ANH HÃY ĐỌC NÓ. AI YÊU VĂN HAY VĂN ĐẸP, MUỐN ĐƯỢC TÁC GIẢ KILLING YOU SOFTLY THÌ CỨ QUYỂN NÀY MÀ TIẾN, BẢO ĐẢM VUI LÒNG KHÁCH ĐẾN VỪA LÒNG KHÁCH ĐI. LỜI VĂN CỦA PAT CONROY VÔ CÙNG HÚT HỒN, SÁCH NÀY RẤT NỔI TIẾNG HỒI THẬP NIÊN 80’S, BÁN CHẠY NHƯ TÔM TƯƠI, GIỚI PHÊ BÌNH KHEN NGẤT, ĐỌC NÓ LÀ MELO-DRAMA BUFFET, MUỐN KỊCH TÍNH CAO CỠ NÀO THÌ SẼ CÓ CỠ ĐÓ, CÓ LUÔN THÚ CƯNG SƯ TỬ, SÚNG ỐNG, GIẾT NGƯỜI, XOÁ HIỆN TRƯỜNG, PHI TANG XÁC, HIẾP NGƯỜI, TÙ VƯỢT NGỤC, ĐẶT MÌN PHÁ SẬP CẦU, ÔNG ĂN CHẢ BÀ ĂN NEM, GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH….. ĐÃ BẢO LÀ KHẨU VỊ NẶNG MÀ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

happenings right now

Later!

August 2017
M T W T F S S
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  
%d bloggers like this: