i know what you mean!

Archive for the ‘family’ Category

Bữa giờ mình lâu lâu thắc mắc thật ra một thằng bé trai chạy hình chữ S là chạy  cụ thể như thế nào.  Nói thì có thể tưởng tượng ra được, nhưng hình ảnh hơi mơ hồ, vì xưa giờ mình chưa từng thấy nó chạy hình chữ S.  Hồi bên VN không có, qua bên Mỹ lại càng không.

Sáng nay dắt Tìm đi học nó làm live demo ngay tại chỗ luôn.  Trời lành lạnh, lòng nó vui vui sao đó mà tay cầm lunch box, chân chạy chữ S trên vỉa hè. Vừa chăm chú vừa vô tư.  Giống như sáng nay ai lên dây cót trong đầu sẵn cho nó, nhảy từ trong xe xuống là cứ thế mà làm.


Viet Nam beloved land of the bold

We are like rising water overflowing, we will not be put out
The infinite road ahead only means our laughter will reverberate
Dragging behind our feet are the chains of passed times
Our eyes shine bright to the rhythm of the chains jangling

We rattle the chains in the face of the world
an everlasting smile is a not a smile of joy
a distant smile is a smile of seething grudge
Our trides rush forth, flinging chains in the face of Man

Our blood was pressed from Văn Lang’s citadel
same flesh and bones our forefathers had forged
with each passing day
we laugh defiantly in our seething grudge
we’ve become a corps of bold people
on grounds of spikes we sing-laugh-jest
as long as there’s Viet Nam
these million hearts continue to hold infinite valor yet.

we are a race flowing forth on fired kiln
our faces cool as bronze,  gazing to a faraway
the hides of our feet drip with sweat, enfolding veins
holding bleeding wounds we laugh under the heat

We teach our children – keep on being humans
being a glorious people – must keep on being Viets
being a bold people in the face of this world
To all those who have fallen: sit up then bravely walk again

———————————–
Nguyễn Đức Quang, song writer, visionaire
spouse, father, grandfather, brother, son, cousin, relative, friend, neighbor, citizen
uncle, grand-uncle
human, and many more.
1944 – 2011
In memoriam.

————————————————————-
Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ

Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng
Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian
Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng ngày qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng
Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời
Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời
Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên

– Nguyễn Đức Quang – Saigon 1966

Ma. Ti’m will be here in less than 24 hours, yay! Too bad we are in the middle of a heatwave this week, no more nice springlike weather for the little ones. But we got the guest room fitted with an AC unit, plus there is a ceiling fan, so I think they’ll be ok. May and I went down to Maryland on Sunday evening, and now our fridge is filled with fruits and vegetables for our guests.

May is opening up more and more to strangers. Last week I saw her mingling with the playdate friends and trying to follow them. This week she let the children in our neighborhood surround her and touch her without fleeing to me. Saturday she played among the Kiens just fine and even let chi. Chi hold her. Sunday she let Patrice, our neighbor, hold her while I prepped lunch. Today, Son’s coworker, Helen, came over for dinner and May, aside from playing happily with her, ran into Helen’s open arms and laughed.

I just got May this recliner today (used, from CL of course). Son has been wanting to get May a chair of her own that isn’t made of plastic, so he was fine with me dragging yet another thing home. And then, while I was making dinner in the kitchen today, May gave me a break by wandering around playing with various things rather than the usual favorite activity of hers, wrapping herself around my legs and tripping us both. First she was in the kitchen with me. Then she followed the cat into the living room and back into the kitchen. Then she was gone and I heard her talking softly. I looked out and found her sitting on her own recliner, pointing at pictures in the Busy Baby Book (thank you di` Q!!!) and talking softly to herself. Son came home from work and found her like that too, and needless to say, he was instantly charmed and sold to the idea of the recliner. (Last year when c3 was all the rage about buying a sofa for MK, I thought what a thing to have in the house, children furniture! Who would want to trip over those things! Now the centerpiece of our living room is May’s climbing cube with the slide attached, and the recliner, of course.)

Pictures will be posted soon, promised!

chiều hôm qua nhân vật chính tan sở sớm, về phụ mình chăn nghé tới 6 giờ chiều thì mình báo tin cái playhouse gyminy này đang được thoả thuận giá cả, nếu nó chịu bán thì bồ tèo có đi pick up giùm được không? Địa điểm cách nhà 20 phút lái xe. Bố cái hĩm bảo OK OK. Sáu rưỡi nó hẹn địa điểm và giá cả thoả thuận xong ($15), nó đã tháo ra sẵn rồi để dễ vận chuyển. Hỏi có sẵn lòng đi pick up không hay là mẹ con thiếp theo cùng hay tui đi cũng được, tuỳ lòng hảo tâm. Tía thằng cu bảo tui đi tui đi. Đưa địa chỉ, vẽ map, trao tiền, cám ơn trước, rồi còn nói với “đi ok không? có cảm thấy khó chịu bức xúc gì không?” chỉ nghe “tui không sao, tui ok, tui đi.”

Mình ở nhà vừa chăn cái con lè nhè buổn ngủ, vừa thu dọn nhà cửa nấu ăn chuẫn bị rất rình rang nhé. Địu con lên vai dỗ cả nửa tiếng nó mới ngủ, mình xào đậu, nấu cơm saffron, nấu canh, ướp sườn bò, nghĩ khi nào đi pick up về, con dậy tươi tỉnh thì cả nhà cùng ăn cho nó xôm tụ. Đó là ý nghĩ vui vẻ cuối cùng của ngày.

7 giờ anh Dậu về tới nhà hầm hầm bảo cần mình ra phụ vì không lấy đồ trong cốp xe ra được, mà lúc đó con bé vẫn đang nap, ơ hay không biết luật nhà này xưa giờ là con mà nap thì nhà cháy cũng chạy khe khẽ à? Mình nói chờ tí đi, con dậy mình phụ. Tiếp tục làm bếp mà thấy sao không ai vô nhà nghỉ ngơi cho khoè, chạy ngó ra ngoài thì thấy Lạc Long Quân đang hùng hục cạy ghế sau của xe ra để móc các tấm vách rồi quăng chúng một cách hằn học dọc theo hông nhà. Làm xong thì lại thấy thầy em hầm hầm bước vào nhà, mồm văng tiếng Hy Lạp cạnh tranh với đế quốc La Mã. Quăng ví cái toẹt lên bàn, mồm vẫn lầm bầm alpha omega thetta kappa, giựt phăng cửa cản trẻ, bay tuốt lên lầu, không quên đập đồ ầm ầm trển. Vậy coi như toi mẹ nó một buổi chiếu.

Con dậy mình chơi với con, xong cho con ăn cơm chiều, rồi dọn dẹp bếp, cất hết thức ăn đi, đóng cửa tắt đèn đem con lên lầu để tắm và chuẩn bị cho con ngủ thì anh xã mới bay từ trong phòng ra gầm gừ, miệng vẫn xổ thứ tiếng đế quốc khó nghe. Tức là mình chăn con 1 mình cho relax mà ngồi trên lầu hơn 2 tiếng vẫn đéo nguôi giận mà còn hầm hừ chửi cho mình nghe, thật là phí phạm công mình lủi thủi bên dưới, phí phí phí, mình bực quá phải hỏi cho ra lẽ xem vì sao bực nè.

Thì biết là cái cốp có vấn đề, vì không thì đã chả phải leo ghế vô giựt đồ ra. Hỏi thì hằn học bảo là cô đã hài lòng chưa, vì cái món đồ $15 của cô mà xe giờ hư rồi, xe hư thì ai sẽ phải đem đi sửa ? Tốn thêm tiền thì có bõ cái $15 không? Đồ cô có xem chưa? Nó dơ hầy kia kìa. Mình nghe thì bảo ơ hay, xe hư thì từ từ để xem sao rồi tìm cách sửa, mà hồi chiều tớ hỏi ý cậu thì cậu bảo ok ok, chứ tớ có dí súng bắt cậu đi đâu ? Cậu không chịu cậu nói 1 tiếng phản đối, tớ sẽ hậm hực nghe theo, nhưng chí ít tớ sẽ không chửi bậy văng miểng cả buồi và làm cả nhà ngột ngạt. Đồ làm xe hư thì ai là người bỏ đồ vô đóng cốp xe làm cốp hư mà giờ chửi tớ? Nhưng khi người ta bực thì người ta đâu muốn nghe chân lý, mình uốn lưỡi 7 lần mới nhỏ nhẹ vuốt giận và phân tích là nếu không thích thì đừng làm, làm rồi có gì thì từ từ tính. Không ăn nhằm. Mình bị giải tán. Kêu muốn gì khi khác nói, giờ không muốn nghe, không muốn nói. Đ.m., nghe xong thật là muốn bay lên đá một chiêu rât hành động, nhưng để đó, mình ôm con lo cho nó xong sẽ tính tội.

Nguyên một đêm không nói không nhìn nhau nhé.

Sáng dậy cũng vậy nhé, nhưng mình xưa giờ không có lỗi thì không làm quen cho chó leng keng. Sông May nó chạy qua chạy lại kêu “hi” với ba mẹ nó, cười rất dễ thương, thành ra 1 hồi mới nghe được 1 câu hỏi “hôm nay tính làm gì?”
Chín giờ sáng, mình bảo chắc đưa con đi story time tí nữa, còn bây giờ coi con giùm 1 tí, mình đi ngó cái xe.

Mình đã googled đêm hôm qua rồi mà. Mình ngó sáng nay xong mình xác định vấn đề – không có chi nan giải – rồi mình vác nó ra chỗ bán auto parts mình hỏi thăm. Đem ra tới đó có anh mỹ (đen) rất dễ thương kia giúp mình sau khi mình đã trình bày mình cần gì, anh ta sửa luôn tại chỗ mà cái part chỉ là một cái dây cột bằng plastic loại kéo qua lỗ là nó dính cứng luôn. Xong. Không tốn 1 xu. (Sau đó thì mình tự trái mình bên ngoài xe trong khi xe đang nổ máy, báo hại anh dễ thương phải chạy ra móc cửa sổ giựt khoá hồi lâu mới mở giùm mình được. Trời ơi xe mình đã như 1 bãi rác ngượng chín người rồi, giờ khoá vậy nữa mình không biết chui đi lỗ nào, nhưng kinh nghiệm sống đã giúp mình trơ mặt ra kêu “help”, nhưng chuyện này để khi khác bàn). Mình về nhà, đem con đi story time, mặc kệ đấng phu quân muốn làm gì thì làm. Sau đó mình lại chở con về, cho con ăn rồi đem con đi cho nap. Con dậy thì cả nhà kéo nhau đi ăn kem, rồi đi ra park gần nhà cho con vọc nước. Chiều tối dọn 1 bữa ăn thịnh soạn, ăn xong mình được ngồi thảnh thơi chat với An trong khi con được có extra bonding time với ba nó.

Mà mình vẫn đếch có nghe ai lên tiếng xin lỗi. Côn trùng kểu rỉ rả quanh đây đêm nay.

Mịe.

I was in the car nursing May while An and Son went out to look for food. 40 minutes later…

Son: We bought 2 tô phở togo
me: oh? From Nhà Hàng Việt Nam?
An: no, from phở place that only sells phở.
me: phở gì?
An: phở 76 “vô danh bất tiện” something
me: … you mean “danh bất hư truyền” ?
An: đó đó, that’s it.

it’s up in the 80’s now, nooooooooooo. We have been sleeping at night with the fan on. It’s ok temperature for the most part, but we have to avoid driving with May during certain hours, because with our current car, the sun is directly in her face. California Baby Sunblock works very well, but only up to a point. It’s still hot.

May has been walking for a week now, what fun. She loves walking around in the kitchen, and it’s cute to see her toddling around. Originally my mother in law was due to come here for May’s birthday, but she was sick for a month and just recently got well, so since she didn’t mention her schedule to me as she said she would, I didn’t bring up the subject of booking her tickets. Instead, I’m taking May with An to Boston next month. An will fly into DC for a concert, then we’ll all fly together to Boston for her conference. At the end of the week, we’ll all fly back to York where An will spend 2 more days with us before going home to L.A.. Son will get a bachelor vacation, though now that his daughter squeals for him, he might end up missing her every single minute of his “me” time.

Need to buy a car really soooooon. Don’t happen to know a good deal around my area, do you?

As Tran has predicted, it has gotten easier and busier. Also, I’ve sort of made a commitment to stay offline more to tend to businesses. Like getting our taxes done. And getting our FlexOne reimbursement done. Packing. Searching for housing. Child-proofing. Selling and giving stuffs away to de-clutter. Cleaning. Driving May to more playdates. Some weeks we go out as many as 6 times to see people and experience new things. I used to blog a bit here and there when I wore May for her naps. In December I switched to holding her or laying down with her for day time naps to give my shoulders a break. So blogging during naps is out. I’m feeling too rushed these days to collect my thoughts anyway. Many nights I can’t sleep and my mind is a runaway train of thoughts but nothing get recorded. Days pass in a haze like that.

Already, trees around here have buds on the branches. I look at pictures in California and remember that now is the time early flowers bloom. White pear flowers, pink and white cherry blossoms, purple plum, white apricot, pinkish white apple, dark pink and puffy white quince, blush pink ornamental plum, yellow forsythia.. They’re coming out over there. I remember sending an email to Les 3 years ago telling him all about spring in CA and he wrote back saying how DC just got buried in snow and he was so sick of all this snow and couldn’t wait for spring. We have snow here tonight. I’m not sick of snow, but I remember. Les is in CA now, though I forgot to ask him yesterday if he noticed the flowers.

Tet this year will probably not be observed. I did mention something about making an effort to take May to a Vietnamese Buddhist Temple in Lancaster, but we’ll see about that. More snow next week they said.

I had a dream about Christine, a friend from middle school. There was a reunion and then we got this shocking news that Christine just lost part of her leg due to some sort of genetic disorder. She, being a very stylish and pretty young woman now, was in shock in my dream. I didn’t know what to say, it was awful. Then I had anther dream where I was about to get married to Son, but I couldn’t get ready fast enough. Like all my clothes didn’t fit right and I couldn’t find the items I wanted to wear. So everyone were rushing me and I was in the room saying “wait, wait, please!” But they didn’t. The officiator left and all parties followed. My wedding got cancelled.
Then, in another dream, An and I were going out, except I discovered that I had a hole in my panties. We were in a hurry, An was rushing me. But the dress I had on also had a big hole right where the hole in my panties was. So it was like a bulls eye. And still I was rushed.

But let’s not dwelve into interpretation of my dreams. Try An’s. She had a dream where Huy (our oldest brother) got into an ugly fight with my mom, and then she saw Huy coming out of room super bloody everywhere. She went into room to find my mom nailed into a cross (like Jesus) and was crying silently as she writhed her arms trying to free herself. My dad was sitting at the foot of the cross with headphones listening to music and playing his keyboard. An frantically ran around looking for a hammer so she could wrench the nails to free my mom, and my dad was saying that he has awarded mom to Huy, so now he’s trying to stay out of their business. By the time An finally found a wrench, my mom was able to free herself by ripping her hands from the nails, hence walking around with huge hole in both hands, bleeding madly. An insisted that she goes to ER right away, but somehow my mom said they must wash 10 lbs of veggies first. So An and mom ended up washing 10 lbs of veggies.

I have to type this one up because An left them as offline messages for me, and Yahoo IM archive does not save offline messages.

The dreams that we dream.


happenings right now

Later!

July 2019
M T W T F S S
« Jun    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031