i know what you mean!

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

the tax bill has things like defining a an embryo as a “child” for the purpose of setting up a college savings account, written as law, it paves ways for future ruling in favor of anti-abortion.  It eliminates the requirement for ACA, which means people once again get denied of health insurance if they have a pre-existing condition.

My family is in the bracket where we will gain from this piece of shit, but we wanted NONE of it.  We would have been ok with paying more taxes if it means stricter tax laws for top 1% of rich people, especially businesses.  We don’t want some temporary gains that wreck the country’s infrastructure, upset social stability.  It will also make college education for our children more difficult later on, I’m very sure about it.

Today the republican congress acted no different than the Vietnamese communist officials that their supporters often sneers at whenever Bernie Sanders talks.  The Vietnamese officials in Vietnam steal from the people, take whatever money they can get their hands on, and prepare not for reelection, but a rich ticket out.  The republicans did just that today, ignoring their constituents’ wishes, voted to give themselves money, and then leave during 2018 election.

Advertisements

my first thought: oh wow, Jumpa Lahiri is big enough to reach Viet Nam
my 2nd thought: omg the title!

“Interpreter of Maladies” got translated as “Người Dịch Bệnh.”   If Lahiri were maybe  Dan Brown, I think the direct translation is fine.  But for someone like Lahiri whose proses read like fluid poetry, the fact that she put pains into this title, cannot and should not be translated so abruptly like this.  If you put “dịch” next to “bệnh” it gets connected to “bệnh dịch” – plagues.  And it’s such an abrupt world.  I think had the title been “interpreter of diseases” or “interpreter of illnesses,” I would have been ok with the translation, but because the “maladies” gives the title a very layered suggestion, I would want something like “thông ngôn của bệnh tật.”  Thông ngôn is an old world, appropriate counterpart to “maladies” which is also an “old” sounding word.

nguyên tắc của bạn là gì ?
nguyên tắc của tôi, cơ bản nhất, là công bằng.
bởi vì nơi nào có bất công, nơi đó làm tôi mang cảm giác tuyệt vọng, cho nên đường sống cho chính mình là tôi tìm đến sự công bằng.  Cho dù đứa tôi căm ghét nhất, nếu như nó tuân thủ tất cả mọi luật lệ trong cộng đồng, tôi sẽ để kệ.  Điều tôi sợ nhất, khi nắm trong tay bất cứ một trách nhiệm gì, đó là không có khả năng để đòi được công bằng cho những  thành phần thấp cổ bé miệng.  Đối với tôi, quan trọng nhất chính là kẻ ở địa vị thấp nhất.  Họ sẽ là thước đo cho bất cứ một mô hình kim tự tháp nào.

“My father, who just passed away on the day he turned 93 — which was his wish — his last words were ‘I didn’t know it was going to be this hard'”

“It” being letting go of life.

also,

“Our son, the first year he went to college was also the year they held the biggest national republican convention in that state, biggest one in history.  So he followed his buddies to the protest and they all got arrested.  When we found out that he was in jail, we were a good 8 hours away, there wasn’t much we could do for him.  We weren’t worried about him being in jail, because that was the consequence of his action, but we were worried that he was going to miss classes that we paid so much money to have him attend, so the only thing we could do was calling the dean of his school at 2 a.m. in the morning and said, ‘Hi, remember the black & white couple you met last week? That’s us, well, our son’s in jail, could you go get him out?’ So the dean went down to the police on our behalf.”

Em biết không, anh chưa bao giờ hạnh phúc như buổi sáng hôm ấy. Chúng ta cùng dạo bước trên một bãi biển hơi giống ở đây, đấy là một mùa thu, một mùa thu đẹp, một mùa không hiện hữu ở bất cứ nơi đâu khác ngoài miền Bắc Mỹ. Nơi đó tên gọi của nó là “mùa thu người da đỏ.” Nhưng khi đó, nó chỉ đơn thuần là của chúng ta.
Em trong chiếc váy dài, trông như một bức màu nước của Marie Laurencin. Và anh nhớ, , anh nhớ rất rõ lời anh đã nói với em trong buổi sớm mai đó.  

Đã qua một thiên thu, một thế kỷ, đã qua một năm.

Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.

Hôm nay, buổi sớm thu ấy đã quá xa anh rồi, nhưng anh vẫn như còn nơi đó. Anh nhớ đến em, em đang ở đâu, em đang làm gì. Anh có còn tồn tại nữa không, đối với em? Anh nhìn con sóng sẽ không bao giờ cập bờ cát, trông mà xem, như nó, anh luôn quay lại. Như nó, anh ngủ trên bãi cát và anh nhớ lại, anh nhớ lại những buổi triều lên, nhớ mặt trời và những hạnh phúc đã trôi qua trên bãi biển.

Đã qua một thiên thu, một thế kỷ. Đã qua một năm.

Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.
Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.
Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.

 

 

 

——-

lời việt: idlehouse

 

#hôm_nay_đọc_gì
#đề_cử
#Tình_Yêu_Nơi_Đâu #Bộ_Vi_Lan
#hiện_đại
#idlehousereview

———- trích đoạn ————–
…… Mẹ anh đã từng nói với anh rằng, những tay vật giỏi nhất trên thảo nguyên, nếu có thể dùng ánh mắt uy hiếp khiến đối phương khiếp sợ trước, thì coi như đã thắng một nửa. Anh nhìn chăm chăm vào mắt chú Đức, giống như dùng sức mạnh để đi vào tận trong tim của chú.

Khi đó chú Đức từ từ thu lại nụ cười, đấu mắt với anh vài phút rồi phì cười thành tiếng, nhắc lại câu vừa nói: “Có dũng khí!” [……]

Thời niên thiếu nhìn những “nhân vật” qua lại nhà chú Đức như thoi đưa, đúng là Khương Thượng Nghiêu cũng có vài phần tò mò, vài phần muốn được bước vào thế giới của họ. Nhưng khi lớn lên trong những trận đòn bằng chày cán bột của mẹ thì anh đã hiểu: Thế giới đó, anh quyết không thể bước vào, cho dù chỉ là nửa bước.
———– hết trích đoạn ————

Truyện này nằm trong list của mình cả 2+ năm nay, nhưng phải chờ ngày lành tháng tốt mới lôi ra luyện, phải chuẩn bị sẵn tâm trạng thì đọc mới thú vị. Đọc nó rồi mới sực nhớ vì sao hồi trước mình thích đọc “Trầm Hương Uyển” đến vậy – không phải cốt truyện cực kỳ xuất sắc, cũng không phải vì nhân vật đặc biệt lôi cuốn, mà là vì giọng văn của tác giả, và cách tác giả tỉ mỉ phác hoạ từng nhân vật, từng bối cảnh, từng lịch sử gắn liền với câu chuyện. Không rườm rà, không dông dài, chỉ vài mẩu chuyện nhỏ, vài ký ức, vài câu nói hoặc một hai chi tiết, nhưng người đọc lại thấy những con người trong truyện vì thế mà trở nên gần gũi hơn, sống động hơn. Ví dụ, người mẹ của nam chính trong truyện này. Vừa dạy con phải kiên cường dũng mãnh, lại vừa dùng “chày cán bột” để ép nó vào khuôn vào phép, không cho lông bông theo đám giang hồ.

Phim này là bộ cuối của cái hệ liệt “lovers” gồm có “Lovers in Paris” “Lovers in Prague,” đến bộ này hết kinh phí nên không còn location để quay nữa, đành mang tên là “Lovers.”

Dù sao thì đạo diễn, nhà sản xuất, và biên kịch, với tinh thần bất khuất, vẫn quyết tâm “nghèo nhưng máu.” Không có ngoại cảnh hữu tình thì ta bù lại bằng máu chó. Phim này cũng nhờ vậy mà trở thành bộ phim hay nhất trong hệ liệt Lovers.

Chàng: hắc bang tả tướng, âm tàng bất lộ, phong hoa tuyết nguyệt, thân kinh bách chiến, bách chiến bách thắng… sao? Khó hiểu? bớt chữ Hán đi? Đây: “mắc bịnh tiểu đường.”
Trai tráng thế mà lúc lâm trận nguy nan tứ bề lại quên mang theo insulin suýt chết, hãm.

Nàng: yêu tiền như con, nghèo rớt mồng tơi, bác sĩ thẩm mỹ, mạnh miệng mà thật ra rất yếu lòng…… nhất là lúc gặp trai đẹp thì đặc biệt yếu lòng…. lúc đầu trai quá máu me thì bị dí súng – á lộn, dao, phim này chống súng – mới dám băng bó, nhưng sau đó rửa ráy sạch sẽ thì mới đại ngộ.

vốn là mình đang spoil plot thì facebook nó phang cho một cú mất trắng tay, tức sùi bọt mép, nên thôi ý trời đã định, mình chỉ có thể nói, loại phim này nên đóng cửa coi 1 mình, coi với chị em tốt, anh em tốt, hoặc tên bạn trai nào bạn muốn cho nó tín hiệu là “chúng ta không thuộc về nhau.” Nó là phim coi để cho tình cảm được đi hoang, hoàn toàn không có giá trị trí tuệ kiểu ngồi rờ cằm phân tích chiều sâu, nhưng bù lại, cảm giác lên xuống theo nhân vật = rất tuyệt.

💉🐕 Đóng cửa coi 1 mình cảm giác rất phê, sẽ khóc sụt sùi khi họ muốn đến với nhau mà gặp quá nhiều trở ngại, về cách nam chính nhìn nữ chính không nói một lời mà tình cảm rõ như ban ngày (phim này quay xong thì họ date nhau ngoài đời luôn), về cảnh nam vì nữ mà hứng chịu ngàn gậy đòn (may là hắc bang thuộc phái dùng-côn)

💉🐩 coi 2 mình thì chắc thảo luận về màn tình nhân hôn nhau dữ dội đến độ đồ đạc trong nhà rớt hết xuống đất, dộng nhau ầm ầm muốn xập cửa lủng tường v.v., một pha hôn ấn tượng nhất trên màn ảnh mà hoàn toàn không thấy họ thật sự hôn :V (cũng do lỗi của rating hồi đó, chắc phim muốn chiếu vào giờ trẻ em vẫn còn thức hay sao ….)

💔 coi với trai friendlist thì cứ chỉ vào Lee Seo Jin nói, “phải hot kiểu đó mới là người trong lòng tớ  , lúm đồng tiền thế mới gọi là lúm chứ !” Đến đoạn xã hội đen đại chiến mà toàn đánh nhau bằng gậy gỗ hoặc các thứ gậy khác (tại rating của phim không được phép dùng súng này nọ) thì chỉ vào màn ảnh nói chuyện kiểu não tàn: “Đàn ông chân chính không dựa vào vũ khí để chứng tỏ bản thân, mà vào hai bàn tay hoặc ‘gậy,’ — sức mạnh nam tính trời ban cho giống đực!” Nói đến đó chắc trai friendlist sẽ tự động unfriend bạn.


happenings right now

Later!

January 2018
M T W T F S S
« Dec    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031