i know what you mean!

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

giphy-2

Từ ngày chồng đi ngang qua phán 1 câu “Ông này hát so cải lương”  (so = tiếng Anh), tớ đã ấp ủ ý định dịch bài này qua tiếng Việt cho biết thế nào là cải lương, hừ hừ. Nguyên sáng hôm qua ngồi dịch xong cảm thấy phê như lên thiên đàng. Cứ bài nào mà pathos cao là tớ muốn dịch. Cái bài dakeshimetai là đang từ từ ấp…..

Năm 1986 là năm “nữ thần” của lòng tớ ăn max shit.  Sawada lấy vợ đầu tiên năm 1975, khi đó 27 tuổi, vợ là một trong hai chị em song sinh của ban nhạc The Peanuts, cũng khá được yêu chuộng.  Cô Emi Ito hơn Sawada 7 tuổi, nhưng lại nổi tiếng sau Sawada, hình như họ ký hợp đồng cùng 1 hãng, lúc lấy nhau nghe nói Sawada muốn Emi Ito ngưng hoạt động, cho nên lấy chồng xong Ito hoàn toàn lui khỏi giới, sống một cuộc đời rất lặng lẽ, năm 1979 sinh cho Sawada 1 người con trai.

Năm 1982, lúc Sawada đang ở đỉnh cao của sự nghiệp và danh vọng, ông gặp nữ diễn viên Yuko Takana (nhỏ hơn ông 7 tuổi) khi họ cùng đóng bộ phim Tora-san.  Có vẻ như cô Yuko Tanaka này là fan cứng của Julie, vì trong nhật ký của cổ có câu “Con cảm ơn trời đã cho con được gặp nam thần Sawada-san….”  Đến năm 1983 thì báo chí khui ra việc Sawada lăng nhăng với Tanaka. Nói lăng nhăng cũng không hẳn đúng, bởi vì khi Sawada và Tanaka cặp nhau thì Sawada ở luôn trong căn hộ của Tanaka, không về nhà nữa.  Bên Nhật họ khắt khe với phụ nữ hơn là đàn ông, thế là Tanaka ăn mấy vại đá qua mấy mùa.  Tin đồn bay khắp trời mà 3 nhân vật chính miệng kín như hũ nút. Năm 1985 Sawada viết hồi ký “Tên Tôi là Julie” cũng không đả động gì đến chuyện tình cảm cá nhân.  Điều có thể xác nhận là, 1) Tanaka đã từng tuyên bố không muốn ai khác ngoài Sawada; 2)Khi phỏng vấn thì Sawada đã có mấy bận nổi giận với truyền thông khi bị ép trả lời về Tanaka, nhưng ông không hề phủ nhận tin đồn nào liên quan đến vụ ông ngoại tình, và, 3) trong 1 lần phỏng vấn trên TV, Sawada đã từng nói ông nghĩ Julie chỉ là một trạm xe của chuyến tàu mang tên Tanaka, ông tin rằng rồi sẽ có ngày Tanaka đi đến một bến xe khác.

Giữa năm 1986 báo chí lại khui ra chuyện Sawada và Emi Ito ly thân, ly thân không lâu sau thì đến tháng 1 năm 1987, Sawada và Emi Ito ly dị.  Ito được toàn quyền nuôi dưỡng cậu con trai tên là Hiromi Sawada (沢田一人 — bài báo thì bảo cái chữ 一人 đọc thành Hiromi chứ không phải Katsuo), ngoài ra Sawada để lại toàn bộ bất động sản và một số tiền khổng lồ cho vợ cũ, có nhiều bài báo và fans nói là Sawada ra đi gần như hai tay trắng.  Tuy đọc thì có vẻ “wow” nhưng tớ tin nhất định Emi Ito đã rất đau khổ khi ký giấy lấy  toàn bộ tài sản của Sawada, bởi vì nó đồng nghĩa với việc Sawada sẵn sàng đổi hết tất cả, cộng với tình yêu dành cho Ito + con trai, để thoát ra khỏi hôn nhân, giống như trong bài hát “Sắc Đẹp” mà Sawada hát năm 1982 (trước khi gặp Tanaka) có câu,

“Đã kết hôn chắc sẽ thành cấm kỵ
những hờn ghen nho nhỏ và những trói buộc bình thường
sơ đồ bình dị của hạnh phúc nhàm chán giản đơn
trước mặt em bị làm quên hết.”

Mỉa mai và và chua chát bao nhiêu, đúng không?

Vài năm sau đó, người bạn thân nhất của Emi Ito đã có lần trả lời phỏng vấn rằng: “Tôi nghĩ sở dĩ Emi ký tên chấp nhận ly hôn là bởi vì cô ấy yêu Sawada nên để Sawada đi. Khi tôi thấy vậy, tôi tự nhủ, sau này nếu tôi yêu một người nào, tôi cũng hy vọng mình có thể làm như vậy.”  (ơ….muốn yêu 1 người bội tình à….)

Sau khi li dị, Ito sống lặng lẽ với người em sinh đôi của mình, vẫn giữ họ Sawada không đổi, nuôi con trai lớn khôn.  Cách đây độ 7 năm bà qua đời 3 tháng sau khi phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối. Từ 1987 cho đến khi bà qua đời thì con trai Hiromi Sawada và Kenji Sawada không hề có liên lạc với nhau, để dễ xử hơn cho Emi Ito.  Sau khi Emi Ito qua đời, Sawada con mới đi concert của Sawada cha lần đầu tiên trong đời, khi đó Sawada cha đang hát tour kỷ niệm mấy chục năm của ban nhạc The Tigers nổi đình nổi đám hồi thập niên 60 (Kenji Sawada nổi từ hồi 1967, khi ông là 1 trong hai ca sĩ của ban nhạc The Tigers, mô phỏng theo phong cách của The Beatles. Cái ban nhạc này nó là con cưng của dân Nhật. Mà có lẽ Sawada cũng không sống lỗi lắm, bởi vì mặc dù ban nhạc rã năm 1971 — hưởng dương 3 tuổi– nhưng cứ mỗi lần đời Sawada gặp hố sâu là tự dưng cái ban nhạc đó nó tái hợp.  Năm ’83 lúc Sawada bị đém đá lao đao, nó tái hợp lần đầu tiên, tour như điên, thế là Sawada sống sót.  Đến năm 89 Sawada bị tai ương giáng sấp mặt, nó lại tái hợp lần 2…… Đến già anh em vẫn còn gặp nhau…..). Khi dự concert thì Sawada con đã vô cùng hâm mộ Sawada cha, sau khi tan buổi diễn, Sawada con đã tìm gặp Sawada cha, rồi Sawada cha đã khóc vì vui mừng. Cái này toàn tin hành lang tớ săn lùng trên blog của fan cuồng bên Nhật, chả biết đúng sai bao nhiêu nha.

Sawada lấy Yuko Tanaka năm 1989, sau khi gia đình Tanaka mãn tang người cha.  Hai người sống hạnh phúc bên nhau cho đến nay, không có tin đồn Sawada lăng nhăng gì trong đời ngoài vụ Tanaka ra. Tin hành lang trên mạng nói Sawada đối xử với Tanaka rất tốt.  Mấy thứ từ đời ông này viết thành sách nghe hay hơn cả ngôn tình, nên quý vị cũng thông cảm cho nỗi lòng fangirl của tớ gom chung với sở thích đọc ngôn tình, trộn 1 hồi viết fanblog nó thành cải lương như thế này nhá.

Sau khi li dị thì Sawada, nói theo cách bạn tớ nói, giống như bị “nghiệp quật.”  1986 cho đến 1989, hết tai ương này đến tai nạn kia đập ổng te tua.  Nhìn ổng thời đó cũng te tua, mà trớ trêu thay, lúc ấy giọng của Sawada chính lúc chín muồi. Ông đã không còn chất giọng ngọt ngào, non nớt của thời 60-70, đến giữa thập niên 80, giọng của ông mạnh, nam tính, lên cao được, xuống thấp cũng được.  Hồi 70 ổng lấy giọng mình đi hát bolero khá hợp, bởi vì đôi khi lúc hát kiểu enka thì ông kéo âm ra nghe như rên rỉ ư ư một cách không cố tình.  Đến 8x thì cái vụ này kết thúc, lời ông hát nghe rất gọn.  Sở dĩ tớ thích giọng Sawada hồi 70’s cũng là bởi vì cái chất non nớt, ngọn ngào, đôi khi ư ư đó.  Lúc ấy Sawada hát bằng trọn con tim, quăng giọng ra cho cả thế giới hiểu lòng mình, rất ít khi người nghe có cảm giác như ông đang điều khiển cái giọng đó.  Giống như tự giọng hát của ông có sự sống, tự nó thoát ra.   Hồi lúc đọc Twentine, Twentine hay nói là thanh niên độ tuổi 18-20 có chất giọng non non, duyên dáng rất đặc biệt, tớ thật sự không hiểu Twentine nói gì cho đến khi tớ so giọng của Sawada 7x  với 8x và nhất là 9x….. Đang nói gì ấy nhỉ…..

À, nữ thần, và năm 1986.  Cái bài Nữ Thần này do ông Yuu Aku, một đại thụ trong giới âm nhạc của Nhật, người chuyên môn viết lời nhạc cho rất nhiều ca sĩ nổi tiếng từ 1960 kéo dài cho đến khi ông qua đời.  Yuu Aku đã viết rất nhiều bài hát cho Sawada, có bài người khác viết nhạc, có bài Sawada tự sáng tác.  Có những bài ông Aku chỉ viết lời dành cho Sawada.  Tớ không rõ bài này có thuộc loại đó không, nhưng nó đích thị chỉ là bài Sawada hát, riêng Sawada hát, không ai thế được.  Tuy “Nữ Thần” là một bài hát hay, tớ thậm chí đánh giá nó rất cao, vì nó được ông Chito Kawachi soạn, nghe vô cùng hoành tráng, rất 80’s, nhưng lại bán không chạy.  Năm 86 là khi Sawada đang ngày ngày tìm cách năn nỉ người vợ đau khổ thả cho mình đi, nên mỗi khi tớ nghe bài hát này, tớ lại nghĩ đến cảnh đó.  Tớ đặt lời Việt dựa theo bản dịch tiếng Anh, tức là tớ không chế nha….. Quý vị bật nó to to lên.

女神 — Nữ Thần (1986)
lời: Yuu Aku
nhạc: Takashi Sato

có thương nhớ thầm, có mong đến gần
giắt khăn trắng lên cao cho tôi nhìn
giắt nơi vắng người, giắt khi tối trời
mắt tôi đây sẽ luôn kiếm tìm 

khẽ thôi, đến gần, phút giây lắng ngừng
thế gian, thiên nhiên như cũng ngừng
nỉ non tiếng lòng, ái êm rất gần
trái son trong đôi tay E-và 

nặng vai tình khi sống
nặng vai tình khi chết
nói cho tôi bên người muốn đi
mộng về linh hồn thao thức
tội tình kia nào oan ức
sướng vui hay đoạ đày hỡi ơi 

trót yêu nữ thần
đến đây lắng quỳ
chắp đôi tay khiêm cung tôn thờ

je t’aime ~~~~ je t’aime ~~~~
khát mong sao bên người mãi thôi 

cháy trong khát vọng
khiết tinh mát lành
ước mong bóng mát nơi tim người
nhấp môi ướm lời
vẫn e sẽ làm
hé bao nhiêu tâm tư trong lòng tôi
sợ mưa sợ giông bão
ngại gió gào, sương buốt
tiếng tai tin đồn quật ngã tôi
này gai cào xây xước
này móng cào tê buốt
khắp quanh tôi chỉ là đớn đau    

trót yêu nữ thần
đến đây lắng quỳ
chắp đôi tay khiêm cung tôn thờ

je t’aime ~~ je t’aime ~~
khát mong sao bên người mãi thôi [x3]

 

Screen Shot 2020-01-08 at 10.14.11 AM.png

Recently I got some help from my friend to translate a little clip where some TV program filmed Sawada on a little yacht with his soon to be young wife (2nd wife).  Many Vietnamese people who don’t know who Sawada is end up knowing who his 2nd wife is.  Apparently she is very famous.  Anyway, in the clip below, Yuko Tanaka was asking Sawada, “Can you show me how to look…. sexy?”
Sawada replied, “That’s a bit hard, without a camera, I can’t do it.”
That’s when you see her making the barf motion.

There is something to be said about sexy Julie.  He exudes his masculinity when he is at it.  Despite his androgynous clothes and makeup and whatever other things he put on himself, you don’t mistake him for being a woman.  When he over does it, he looks like a crazy drag.  When he has it just right, it’s beautiful.

When I look at his ealier videos in the late 60’s into the early 70’s, Sawada was still finding his own footing.  There is nothing notable about his wardrobe until he was given a stylist in 1974 (according to the Hong Kong wikipedia article).  The stylist who came onboard got him the French pop looks (I think? I’m not sure, that’s just my impression).  Probaby it was Sawada’s idea, because he seems to have taken a lot of inspirations from the French music scene at the time.  From 1974-1976 was when you see him in this sort of frilly, drapey clothes, or lots of beads.

Here he is in 300000 beads at the 1975 Kohaku.  Hyun Bin’s Kim Joo-won would have had a stroke if he had learned that the artisan made by hand, bead by bead thing was already done way back when.
Screen Shot 2020-01-08 at 10.26.41 AM

But in away, I saw some coherent sense of style coming on during that period, unlike the random “brown on copper” cringe worthy stuffs he used to have on before that.

Screen Shot 2020-01-08 at 10.36.06 AM

at NHK 1972 Kohaku.

I guess from looking at the amount of glitz involved, many would not be able to tell the difference, but I assure you that by 1976, he was more pretty than he was in 1974 . That black grapes number, when you look at his face up-close, he looks so much younger than he did in 1974.

But I digressed.  The main reason for this post is about the Julie after 1976, specifically 1977.  This marks the beginning of a sexy Julie, and to me, no other song makes him look hotter in 1977 than the song Spiteful Thing/ Nikumikirenai rokude nashi (憎みきれないろくでなし)

憎みきれないろくでなし — Spiteful thing (I can’t hate)  (1977)
lyrics by: Yuu Aku
music by: Katsuo Ono

yesterday’s yesterday, was all happy
not sure why it resurfaced
should’ve been ‘ past
should’ve been left to forget
clichéd to death

tomorrow’s tomorrow, should be alright
what’s too far away
can’t be surmised
rotten saying is so trite

hate to cause mutual hurts
so dragged it out made it worse
now it comes down to —you
what are you gonna do?
stick to love, burying yourself to death?
spiteful thing that I can’t hate

I love you that much
but that has nothing to do with yesterday or tomorrow
old tricks old shows.

women are impossible, instead kissing
don’t they want a beautiful promise?
it’s messed up beyond use.

even if alone, I don’t want to be unhappy
someone who’s sweet as an angel like me
in the end I’m all worn out WORN OUT
just gonna go to sleep
spiteful thing I can’t hate
spiteful thing I can’t hate

The air of Julie in this song is that of an untamable, devil-be-damned spirit. Pretty much a delinquent.  I think it was around this period that he had a definite idea of his image, and got more involved in the process of creating it.  I felt like his clothes from 1977 on, were stuffs that he hand picked.  They have more of a Julie stamp on them.

There are three performances of the Spiteful Thing song that I love, the first one, I love it for the opening where he spits out the cigarette and then flexes his jacket off his shoulders. Don’t be scared away by the youtube picture, lol.

The second video I love because this was in 1977, and Sawada just looked absolutely mesmerizing, with multiple silver rings on his fingers and bracelets hanging up and down his wrists, painted pinky, plus his razor earing and matching razor piece on his wrist.  He did spit out the cigarette in the 2nd half of the video @1:57, that was also hot.  When I first saw this video, I didn’t like the damn hat covering more than half of his face, after 2+ years at it, I now know it’s a Julie thing.  He wears his hats like that, it’s his signature style. You will also see his signature index fingers pointing at the camera thing.  He does that a lot. Many of other things that later came to characterize “Julie” are in this video.

The third and final video is one with him wearing skin tight black leather pants, safety pin earing, and safety pins on his top.  The outfit shows his boyish figure that not everyone can have at his age.

Speaking of his figure, Sawada has a “special” boyish figure that is worthy of an essay.  I think it’s because his looks are so boyish, I don’t find it sexual, and because it is not sexual, I have come to view it like a work of art.  I don’t know if that makes sense.  Like, say, if he has a nice butt, I would have been distracted by his butt when he puts on certain pieces of clothes. But because he has a nearly nonexistent butt, I usually just look at him as a whole.  And as a whole, he emanates hotness, but not the hotness I necessarily want.  I have even seen some of his nude pictures (he was one of the first singers to simply publish art books of his own nude photos), all I can say is, I want to see him with clothes on, not off, because his concepts for nudes are  glaringly different from my taste.

I was surprised to find out that he spent most of his youth trying to qualify for the baseball team.  My friend, when she saw some of the stuffs he wore, exclaimed, “I can’t believe he is not gay.”  His stage persona is very different from his real life one.  In documentary clips and interviews, he comes off as just a boyish man.  He can make young girls go mad.

English translation was done with the help from this Chinese translation: https://blog.xuite.net/chuzu0/twblog/588415932 plus the Japanese-to-Chinese translation engine.

I’m running on 5 hours of sleep for 3 days straight now, so I’m in a manic phase.  That’s when I’m productive. Productive when it comes to producing things that have nothing to do with what I need to have done.

I can’t really decide which videos I like more…. So I’m just going to post another one

Bài hát: “Cho đến 45 phút sau”  (idlehouse chuyển ngữ)
tên gốc: 背中まで45分 (Senaka made 45-bu)
tác giả: 井上陽水 (Inoue Yosui)
trình bày: 沢田研二 (Sawada Kenji)

chúng ta gặp nhau
trong lobby của khách sạn
dù bốn mắt nhìn
nhưng không hề chào hỏi
buổi đêm đã bắt đầu
đấy là 45 phút trước

để ngắt sự yên lặng
nên đã hỏi tên em
nhưng do cái tên hay thường gặp
sau đó đã quên mất
ngón tay khẽ động đậy
đấy là 35 phút trước

sau đó
chúng ta ngả vào nhau
buông lời ái ân
loạng choạng dọc theo hành lang dài
trong phòng lounge khiến chúng ta lạc lối của khách sạn

hai ta uống ly tropical shower
rồi mơ màng lâng lâng
như muốn bay lên
cũng nghe có tiếng hát
khi ấy là 25 phút trước

cười ngặt nghẽo
rồi bắt đầu thấm mệt
“Có muốn đi nằm nghỉ?
Hay vào phòng anh đi …..”
đi về phía phòng
đấy là 15 phút trước

hai ta tay trong tay
vừa khiêu vũ
vừa bước ra ngoài
đi về nơi khác
một sân khấu đang vắng của khách sạn
bước vào phòng
ấy là 5 phút trước

trút quần
và ôm nhau
ngón tay lặng lẽ bấm chặt sau lưng
đấy chính là lúc này
chính là lúc này

cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau 

….

“Until 45 minutes later” (English by idlehouse )
Original name: 背中まで45分 (Senaka made 45-bu)
composer: 井上陽水 (Inoue Yosui)
performed by: 沢田研二 (Sawada Kenji)

we met in the lobby of the hotel
we looked each other in the eyes
but no greetings exchanged
the night has just begun
that was 45 minutes ago

to break the silence
I asked for your name
but because the name was common
I soon forgot
the fingers started moving
that was 35 minutes ago

then we pressed into each other
exchanging words of romance
we stumbled down the long long hotel hallway
into the large hotel lounge that made us feel lost

we drank tropical shower
and felt the buzz
like we were about to fly
there was a song too
that was 25 minutes ago

we roared in laughter
and then fatigue caught up to us
“Should we go to sleep?
“In my room is fine….”
walking toward my place
that was 15 minutes ago

We danced, hand in hand
out of the lounge
to an empty unused stage in the hotel
entering the room
that was 5 minutes ago

Taking off the pants
we fell into each other’s arms
the fingers gently pressed along the back
that’s this moment
this moment

until 45 minutes later
until 45 minutes later
until 45 minutes later
until 45 minutes later

….
….
….

If you don’t know Kenji Sawada, this video is sort of a rarity for him, usually you would see him with lots of movements and bobbing or thrashing around.  Considering the lyrics of this song, I find his presentation of it very nice and appropriate.  To recount a casual encounter in a world weary way and so calm, no excitement, no passion, no longing.  Pair that with his suave, matured looks and there is a story formed in the audience’s head as they come upon the lyrics.

The subs I relied on here are from a HongKong fan, thedarling ching, thanks.  https://www.youtube.com/watch?v=zg04CPtRhCo

For about 1 year before we left Việt Nam, my mom made canh thịt bò rau răm quite frequently, which was a luxurious food.  I liked it initially, until one day, I went to a writing competition prep course (in the US kids do spelling bee, in VN kids did writing and math competitions back in my days) and got lost for 3 hours in Sài Gòn on my way home.  As I was walking around, I distinctly remember feeling sicker and sicker, I just thought I was getting tired.  When I got home in the afternoon, I just found a corner and went to sleep.  Much later, when lunch was all done, my mom had to wake me up because I didn’t stir. She left me a huge bowl of canh bắp bò rau răm in the kitchen, but I ate it without any appetite.  I was supposed to be ravenous by this time, because I was 10 at that time, a growing age.  Mom left intentionally left me a huge amount of beef, a very special treatment, so I ate and ate and the beef seemed never ending.  After I ate that bowl of soup, I went upstairs and slept again until evening, when my mom woke me up and said, “If you are going to sleep, put up your mosquito net.”  I my mosquito net was up for nearly the whole week.  I slept most of the time for the next 3 days, feverish or not I can’t remember, strange enough for my dad to notice and said, “Watch her, it seems like it’s a serious illness.”  Then one side of my jaw swelled up and that was when everyone figured I got the mumps.

It was interesting to see, after missing schools for one week, friends came rattling our front gate, asking if I was OK, because I was like the steel warrior never been known to be sick.

After that incidence, and many years later, I made the same soup as a grown up.  I think I tried it twice, just the way mom used to make it, and I concluded that I never wanted to eat it again after that one time I got sick.

tất cả mọi cuộc cách mạng dân chủ cận đại
đều bắt nguồn từ nhiệt huyết của thanh niên
thanh niên xuống đường, thanh niên trăn trở
thanh niên liều lĩnh đầy hy vọng vào ngày mai, thanh niên dám đốt cháy hết hai đầu ngọn nến, điều mà qua tuổi xốc nổi bồng bột rồi mấy ai
còn dám làm khi nghĩ đến
trong sách vở  toàn ca ngợi anh hùng

nào gương sáng gương yêu nước gương kiên trung
đến khi thanh niên xuống đường thanh niên xốc nổi thanh niên liều lĩnh
thì đứa ngồi trên cao đánh xuống, kẻ qua tuổi chép miệng lắc đầu
bậc cha mẹ thức trắng lo âu, người dân đen tất tả vì miếng cơm manh áo
thế giới ngoài cuộc thả ga chửi bới, chỉ trích, cổ vũ, hô hào

lịch sử lại luôn luôn tái diễn bằng máu của thanh niên.

người như dòng nước âm thầm thấm vào tôi
lòng tôi âm thầm hoạ tiếng người
từng tiếng hát du dương
dịu dàng quấn quít
kéo tôi rơi vào vòng xoáy ấm áp 

người như ngọn lửa dùng tiếng hát sưởi ấm tôi
lòng tôi âm thầm hoà giọng hát
lửa nhiệt tình của người bùng cháy lên tôi
không ai mê hoặc lòng người hơn bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, chẳng khác gì bị hút hồn
Ơi Kenji Sawada! linh hồn tôi như bị hút mất
vì những bài hát, chính vì những bài hát của người
trong những âm thanh là tiếng hát, khi im lặng cũng là bài hát
chuyển tải tình cảm, không cần dùng ngôn ngữ
là những tình cảm bộc trực nhất không cần phải nắm bắt trong ngôn ngữ

yêu thích những bài hát của người, tiếng hát đắm say tôi
lòng tôi âm thầm hoà giọng hát
Bao nhiêu rào cản và biên giới, đang được có sức giúp phá bỏ
nhờ những bài hát ấy 

nói:  vào nằm 1980, lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng Kenji Sawada hát trên sân khấu, tuy tất cả những bài hát được hát trong đêm đó không phải tôi đều hiểu rõ, nhưng chúng lưu lại ấn tượng cực kỳ sâu khắc trong tôi cho đến ngày nay

hát: 

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! vì tiếng ca của người, đều là vì những bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! Hãy để tiếng hát đầy nhiệt huyết ấy cất lên lần nữa

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! vì tiếng ca của người, đều là vì vì những bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! Hãy để tiếng hát đầy nhiệt huyết ấy cất lên lần nữa

la la la la la …… 

Tựa: The Namesake / Mang Tên
Tác giả: Jhumpa Lahiri
link raw: https://ritikanavedwarsi.files.wordpress.com/…/the-namesake…

Bạn đã từng nghe chuyện cha mẹ bên Trung Quốc đòi đặt tên con là Wang @ chưa? Sau đó Trung Quốc ban luật cấm đặt tên bằng các con số ả rập, số latin, và các ký tự đặc biệt không thuộc bộ chữ của tiếng Trung Quốc. Sau khi luật này được ban hành, cái tên Wang @ bị toà án từ chối. Dù cha mẹ có gửi gấm thật nhiều trong một cái tên, đến một mức nào đó, khi cái tên cao siêu quá, vĩ đại quá, khác người quá, nó trở thành gánh nặng và nỗi băn khoăn của người con. Có thể cậu bé suýt thành @ đó đã thoát một kiếp nạn năm 2007 nhờ pháp luật Trung Quốc. Cậu ta không phải cộng sinh với một cái tên mà khi đi học, vì bản thân không đủ xuất chúng, thành ra gánh không nổi cái tên nổi trội. Thắc mắc vì sao cha mẹ lại đi đặt tên con là @, tôi đọc lại bản tin nằm 2007, báo chí nói, cha mẹ dùng lý do “ký tự @ được phát âm thành ‘ai ta” 爱他 bên tiếng Trung, mang ý nghĩa tình yêu.” Tôi nghĩ cái đó chỉ là bs.

Hôm qua tôi lục blog xem hồi xưa viết những gì sau khi đọc truyện, tìm ra được đúng 4 câu:
“Tôi nhiệt liệt đề cử tiểu thuyết “Mang Tên” của Jhumpa Lahiri. Bạn biết càng ít về cuốn truyện này trước khi đọc càng tốt. Ngay đến lời mở đầu của nó đã khiến tôi nhướn mày. Tốt nhất là bạn tự nghiệm nó, một cuốn sách có thể khiến bạn rung động ở rất nhiều tần số.”

Đó, nếu bạn muốn nghe lời khuyên của tôi 12 năm về trước, thì bạn có thể ngừng đọc review này và thẳng tiến tới raw (link pdf phía dưới tựa đề) hoặc đọc chương 1 tôi mới dịch không ngưng nghỉ đêm hôm qua, bỏ ăn bỏ ngủ dịch như bị ma nhập. Sau đó vào đây chúng ta tâm tình.

Link: https://www.facebook.com/notes/thần-chuối/mang-tên-jhumpa-lahiri-chương-1/2322504394703205/

Nếu bạn muốn đọc tiếp về một xíu nội dung thì cứ việc. Dù sao tôi cũng sẽ không spoil quá nhiều, chỉ giới thiệu sơ sơ với bạn 2 trong 3 nhân vật chính.

—— trích đoạn ——
1968
Một buổi chiều tháng Tám oi ả hai tuần trước ngày dự sinh, Ashima Ganguli (A-shi-ma Găng-gu-li) đứng trong nhà bếp của một căn hộ chung cư khu vực Quảng trường trung tâm, trộn ngũ cốc Rice Krispies cùng với đậu phộng Planters và hành tây tím trong một cái tô. Bà thêm muối, nước chanh, ớt xanh xắt lát, thầm ước có thêm dầu mù tạc để trộn chung. Ashima đã ăn cái món trộn này suốt thai kỳ, một bản nhái khiêm tốn của một món quà hàng thường thấy bán dọc những vỉa hè ở Calcutta và các sân ga trên toàn Ấn Độ, tràn ra từ những phễu giấy báo.
— hết trích đoạn

Tác phẩm “Mang Tên” của nhà văn Lahiri mở đầu bằng quá khứ của cha mẹ Gogol Ganguli, nam chính của chúng ta . Đây là ngày Gogol chuẩn bị ra đời. Ashima, mẹ của cậu, chỉ mới ở Mỹ chưa được bao lâu, được bảo bọc rất tốt trong học khu của trường đại học Harvard và MIT nổi tiếng nhất nước Mỹ, nhưng cho dù không nghèo khó, không dốt nát, những người dân mới nhập cư vẫn có được một tiếng nói chung, vẫn có thể thấu hiểu cho nhau. Với Ashima, bà mang một tâm trạng đầy thấp thỏm bất an khi sinh Gogol. Tuy bà khá thạo tiếng Anh, bà được tự do, có được một người chồng khá tốt, nhưng xứ người vẫn là xứ người, cảm giác lạc lõng vẫn tăng lên gấp vội khi người phụ nữ sắp phải vượt cạn; họ đều mong được có người nâng niu họ nhất bên cạnh —

“Ashima nghĩ, thật lạ lùng, con bà sẽ ra đời ở một nơi người ta đến để chịu đau đớn hoặc là để chết. Không có gì ở sàn gạch màu ngà, những tấm lót trần nhà màu ngà, những tấm khăn trải giường màu trắng giắt gọn ghẽ quanh giường mang đến cho bà sự yên tâm và dễ chịu. Bà nghĩ thầm, ở Ấn độ phụ nữ về nhà mẹ đẻ để sinh con, rời xa những người chồng, nhà chồng, và những việc nhà, một chuyến đi ngắn ngủi quay về tuổi thơ khi đứa con ra đời. ”

Chồng của Ashima, thoạt tiên xuất hiện có vẻ lu mờ và gia trưởng, người đàn ông mà khi đưa vợ vào bệnh viện xong, nghe y tá nói “Yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc cho chị nhà chu đáo” thì bỏ đi thẳng về nhà, để vợ ở lại bệnh viện một mình. Chúng ta đồng hành với Ashima qua thêm vài trang nữa, theo bà từ lúc bà còn là con gái, qua giai đoạn bà gặp mặt Ashoke lần đầu tiên rồi được gả thẳng qua Mỹ ba tuần sau. Nhìn người chồng của bà qua con mắt của bà, qua cảm nhận của bà về ông, rồi lại quay lại với cảnh Ashima bắt đầu đau nhiều hơn, vẫn một mình trong bệnh viện.

Sau đó, tác giả tua nhanh đến khi Ashima bắt đầu rặn đẻ, Ashoke đến ngồi ở phòng đợi ở bệnh viện. Con người và quá khứ của ông dần dần hé mở, vẫn qua giọng văn làm tôi nhớ đến 1)Truyện Tàu, và, 2)Proust.

Vì sao nói là chuyện Tàu? Hãy xem đây:

“Ashoke chưa từng ăn lễ xa nhà. Nhưng dạo đó ông nội của ông mới bị mù, và ông cụ đã chỉ đích danh Ashoke đến bầu bạn với ông, để đọc cho ông nghe báo Người Lãnh Đạo mỗi sáng sớm, và Dostoyevsky cùng Tolstoy mỗi buổi chiều. Ashoke hào hứng đón nhận lời mời ấy. Ông mang theo hai chiếc va li, chiếc đầu đựng quà và quần áo, chiếc thứ hai để trống. Bởi vì trong chuyến đi này, ông nội của ông đã nói, những cuốn sách ông cụ sưu tập cả đời, đặt trong tủ sách có cửa kính và khoá của ông cụ, sẽ được trao lại hết cho Ashoke.”

Bạn có thấy mấy chục dấu phẩy đó quen quen không ? ) Nhưng đồng thời, kiểu viết này cũng làm tôi nhớ đến lúc đọc Proust, vì chữ nghĩa của Lahiri dùng mang âm điệu đàng hoàng, cho nên dù chúng bị ngắt rất nhiều, ý nghĩ này xen giữa ý nghĩ kia, chúng vẫn như tiếng rủ rỉ thân mật bên tai ta chứ không khiến ta bực mình. Khi dịch chương 1, tôi rất chú trọng đến âm điệu, cố gắng bám sát cấu trúc câu của tác giả, vì kiểu viết văn này không phải là kiểu tiêu biểu bên tiếng Anh, mà là một văn phong cố tình, thường thì tôi hay thấy xuất hiện trong văn của những tác giả hệ “dòng ý thức” đầu thế kỷ 20 cộng mấy tác giả dòng “hiện thực huyền ảo” của Nam Mỹ sau đó.

Quay trở về với diễn biến trong chương 1, người đọc được đi ngược thời gian về với Ashoke từ lúc ông còn là một cậu bé mọt sách, đọc sách ở mọi lúc mọi nơi đến độ “Mẹ của Ashoke luôn tin chắc rằng đứa con trai trưởng của bà ấy sẽ có ngày bị xe điện hay xe buýt tông khi đang chúi mũi vào Chiến tranh và hoà bình. Rằng ông sẽ chết lúc đang còn đọc sách.” Trong khi chờ đứa con đầu lòng ra đời, Ashoke chợt nhớ lại hết quá khứ của mình, từ lúc ông còn vô tư học hành và yêu văn học Nga, cho đến chuyến đi định mệnh năm ông 22 tuổi mà ông đã suýt chết khi đang đọc sách. Khi đọc về Ashoke, chúng ta mới bị bất ngờ, thì ra anh chàng kỹ sư điện chưa bao giờ nghĩ đến việc mua hoa cho cô vợ trẻ của mình không hẳn khô khan như bề ngoài. Hoặc nói khác đi một chút, thì ra Ashoke đã trải qua một biến cố khiến ông đi một con đường ông chưa từng có ý định đi nếu như định mệnh không ép ông.

Con trai của Ashoke ra đời ngày hôm đó liền được ông đặt cho một cái tên gọi ở nhà là Gogol. Gogol, đại văn hào nước Nga Gogol, về sau nhiều người không biết, họ tưởng Gogol là một phần của tiếng Bengali, giống như cái họ của cậu. Đối với tôi, cái tên này của Gogol tượng trưng cho trải nghiệm của dân nhập cư bước vào Mỹ, thứ này pha lẫn thứ kia, nửa nạc nửa mỡ, nhiều khi bản thân người trong cuộc không rõ được ngọn ngành. Một trong những lý do tiểu thuyết này nổi ở Mỹ là bởi vì nó góp tiếng cho cái gọi là “trải nghiệm hội nhập” của công dân Mỹ, những người sinh ra trên đất Mỹ, nhưng có cha mẹ đến từ nơi khác, thành thử họ đứng hai chân giữa hai thế giới, cơ man là xáo trộn và bỡ ngỡ. Giống như con cháu bọn tôi đi học thì cho con ăn cơm với chà bông, nó thích ăn đấy, nhưng khi lũ Mỹ nó hỏi, mày ăn gì thế? thì Đứa Việt Nam mất gốc nhún vai trả lời, “Tao cũng không rõ nữa, tao nghĩ nó là lông.”

Câu chuyện trải dài nhiều năm, từ khi Gogol ra đời cho đến lúc Gogol trưởng thành, cả về tuổi tác lẫn tâm hồn. Truyện được thuật từ góc nhìn của nhiều nhân vật, cho nên ở đầu truyện, nếu bạn trót yêu thích Ashima hoặc Ashoke thì đừng lo, họ vẫn còn đó, đưa vào những suy nghĩ và băn khoăn của họ, Ashima trong vai trò người mẹ phải cân bằng những gì thuộc về bản chất của bà—Ấn độ, và những gì thuộc về tương lai của con bà và gia đình bà—văn hoá Mỹ; Ashoke trong vai trò người cha chất ngất tâm sự nhưng lại vô cùng kiệm lời, bao nhiêu lần “muốn nói lại thôi,” khiến cho Gogol cả đời không rõ vì sao ông lại tặng cho mình tên một tác giả có cuộc đời vô cùng bi thảm, sau này còn trầm cảm nặng rồi chết cái chết kinh dị.

Về cái tựa đề, nguyên con bên tiếng Anh của truyện này là “The Namesake” có nghĩa là “Thứ mà được đặt tên theo một thứ khác” tức là trùng tên, nhưng không phải ngẫu nhiên trùng, mà là cố ý để trùng, thường bởi vì để kỷ niệm, để ghi ơn, hoặc vì ngưỡng mộ. Lúc đầu hơi trăn trở với cái tên, sau đó tôi chợt nhớ đến, cấm cười, lời bài hát “thành phố mang tên bác, thành phố mười mùa hoa.” Tôi liền ngộ ra rằng, hẳn nguyên Sài Gòn đã thành namesake đấy thây, thế là tôi hài lòng với cái tựa đề chuyển ngữ “Mang Tên.” )))

Bạn đừng tưởng tôi đã nói hết nội dung của truyện. Tôi thề là tôi chỉ mới chạm vào 1/30, không spoil. Tôi còn chưa động cả vào ý nghĩa của tựa đề truyện nữa mà, bạn tưởng bạn có thể kết luận qua những gì tôi nêu ra trong review này thì bạn đã lầm to.

——— thêm trích đoạn gây ấn tượng chót —-
Ashoke vẫn còn nhớ những tiếng hô hoán của họ, hỏi, có ai còn sống không. Ông nhớ bản thân đã cố gắng la lên đáp lời, không thành công, miệng ông không phát ra được âm thanh nào ngoài âm tiết mơ hồ nhất. Ông nhớ âm thanh của những người chết-dở quanh ông, rên rỉ, gõ lên tường của toa xe lửa, khẽ rên cầu cứu, những lời mà chỉ có ai cùng bị mắc kẹt, cùng bị thương, mới may ra nghe thấy. Máu ướt sũng quanh ngực ông, tay áo bên phải của ông. Một phần thân của ông bị đẩy qua khuôn cửa sổ. Ông nhớ mình không thấy được gì cả; những giờ đầu, ông nghĩ, có lẽ, như ông nội mà ông đang trên đường đến thăm, ông cũng đã bị mù. Ông nhớ mùi khét của lửa, tiếng ruồi vo ve, trẻ con khóc, vị của bụi và máu trên đầu lưỡi. Họ đang ở giữa hoang dã, đâu đó trên một cánh đồng. Quanh họ là dân làng, là cảnh sát kiểm tra, và vài bác sĩ. Ông nhớ bản thân đã đinh ninh rằng mình đang chết, hoặc có lẽ đã chết rồi. Ông không cảm giác được nửa cơ thể phía dưới của mình, cho nên ông đã không hay chi thể văn vẹo của Ghosh đang vắt ngang chân ông. Mãi lâu, cuối cùng ông thấy được màu xanh lơ lạnh lẽo không chút thân thiện của trời lúc tờ mờ sáng, trăng cùng vài ngôi sao vẫn cố nán lại trên cao. Những trang sách của ông, thứ đã bị văng khỏi tay ông, bay ra thành hai nửa, phất phơ cách toa xe lửa vài bước chân. Ánh sáng của một ngọn đèn tìm người bắt gặp những trang sách ấy, nhất thời chi phối một trong những nhân viên cứu hộ. “Không có gì ở đây đâu,” Ashoke nghe ai đó nói. “Đi tiếp thôi.” Nhưng ánh đèn vẫn tần ngần, đủ để cho Ashoke giơ tay lên, một cử chỉ mà ông nghĩ sẽ tiêu hao hết chút sinh lực còn sót lại trong ông. Ông vẫn còn nắm chặt một trang của “Chiếc áo khoác” nhàu nát trong tay, và khi ông giơ tay lên, cục giấy lìa những ngón tay của ông. “Chờ chút!” Ông nghe có tiếng la. “Cái người bên cuốn sách đó. Tôi thấy họ động đậy.”

—– HẾT ———

P.S. tôi không rõ bản quyền của quyển này có nxb nào mua chưa, nhưng mà đừng để người dịch tập truyện ngắn “Người Dịch Bệnh” dịch nữa, tác giả đã cố ý dùng từ “maladies” lai tiếng Pháp cho nó thơ thẩn mà ai lại đi phang vừa “dịch” vừa “bệnh” cạnh nhau, mất hết nét thổn thức của người ta. Interpreters of Maladies, ít ra là kiểu “thông ngôn của bệnh tật” gì đó còn tạm. Nói chung là đưa cho cái cô dịch Tay Sát Thủ Mù là vừa đẹp.

P.S. 2, có phim đó.


happenings right now

Later!

January 2020
M T W T F S S
« Dec    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031