i know what you mean!

Manga thì mình chưa bao giờ đọc, nhưng thiên ngôn vạn ngữ nén hết vào 6 episodes dạng anime thì mình có coi, cái nồi máu chó này rất hợp khẩu vị với mình, nhưng nó là dạng kiểu như Fushigi Yuugi, coi 1 lần rồi thôi, không có nhu cầu xem lại, trừ phi là vì nhớ KIAAAAAA ~~

episode 1:

Alice là một nữ sinh trung học bình thường, tính tình dịu dàng, hướng nội, và hay cảm thấy mình lạc lõng bơ vơ. Một ngày nọ cô gặp cậu bé Rin 7 tuổi. Rin vừa tinh quái vừa khó lường, nhưng cậu bé bám riết lấy Alice không buông.

Ngày đầu: Rin mời Alice ăn kẹo cao su, bảo cô nhắm mắt lại cậu đút cho. Rin đưa thì đưa kẹo mới, nhưng Alice nhắm mắt lại thì bị mớm cho ngay miếng kẹo cao su Rin đang nhai dở trong miệng.

Oan gia ngõ hẹp, hôm sau Alice bị bắt làm bảo mẫu cho Rin. Alice dắt Rin ra ngoài chơi thì gặp 2 cậu bạn học tên là Ogura và Jinpachi. Alice vội vàng kéo Rin đi hướng khác, nhưng bị Ogura kéo lại.
Ogura: “Tớ nghĩ chúng ta có 1 sự hiểu lầm cần phải làm sáng tỏ.”
Jinpachi: “Là thế này, bọn tớ không phải là GAY”
Alice: “………”
Cách đó hai hôm Alice bắt gặp Jinpachi lấm lét nói với bạn Issei ở trưởng “Hình như chúng ta không được bình thường……” và nam sinh đó đồng ý.

Theo lời của Jinpachi và Ogura, có 1 nhóm học sinh trong trường đang hẹn gặp nhau vì họ đều có những giấc mơ về nhau và nội dung liên kết lại thành một câu chuyện về một kiếp khác, về những thế giới khác, nơi bọn họ đều là những nhà khoa học vì bất đắc dĩ mà bị kẹt lại trên CUNG TRĂNG, ngày ngày quan sát và canh giữ trái đất. Trong kiếp đó, Jinpachi vẫn là đàn ông, nhưng nam sinh Issei lại là một nhà khoa học nữ, và bọn họ là người yêu của nhau.

Tua nhanh lướt qua 1000000 chi tiết bị nhồi nhét vào 2 episodes, Rin không ngừng ghen với tất cả mọi nam sinh Alice gặp dọc đường. Tới cuối tập 2 Rin nước mắt lã chã nói với Alice: “Tôi ước gì tôi bằng tuổi của Alice. Tôi căm ghét phải làm một đứa trẻ. Tôi hận chết đi được!”

——————
Phim này hình ảnh đẹp, nhạc khá, nội dung “ok,” nếu coi xong mà dùng nó để lấy đà lao vào đọc manga thì rất tốt. Còn nếu chỉ coi khơi khơi giống mình thì coi xong trong đầu hiện ra ngàn dấu chấm hỏi. Quá trình coi phim không tệ, khá lôi cuốn. Tình tiết không có gì mới lạ, space opera sến súa khiến ta tuôn ngàn lít nước mắt, tình yêu quằn quại dằn vặt, căn bệnh hiểm nghèo, nữ chính như thánh mẫu, hai nam yêu một nữ….. Người chết trước đầu thai trước, người chết cuối cùng đầu thai cuối cùng……….. nói chung là ai có nhu cầu sến thì mại dzô.

Cái con mèo bự trong hình tên của nó là “KIAAAAAA!!”

vì sao khẩu vị nặng: trong anime không nói rõ nhưng trong manga thì có cảnh nam chính thoả hiệp với nữ chính: nếu cô cho nam xxoo thì nam sẽ buông tha cho kẻ thù không đội trời chung. Vì nữ chính là thánh mẫu của đạo YÊU KHÔNG BẾN BỜ, tuyên xưng tình yêu không bến bờ cho muôn loài, và để thù hằn trong nam chính phai đi, nữ chính đã đồng ý hiến máu gin. Nhưng mà lúc lâm trận thì nữ rét, đòi rút lui, nam không cho huỷ hợp đồng, hiếp.
Yếu tố thứ hai nặng là có mùi luyến đồng, bởi vì từ 8 tuổi trở đi, Rin đã gần như xác định quan hệ với Alice (trong manga). Họ giữ quan hệ này cho đến năm Rin 16 tuổi thì Alice sinh đứa con đầu tiên, rồi đến năm Rin 18 tuổi thì sinh đứa thứ 2 và hai người làm đám cưới. Đại khái vậy, nghe nói vậy, mình chỉ coi anime nên không có 2 chi tiết này, anime cắt cái rụp ở lúc cuối năm lớp 2 của Rin, cũng là lúc Alice hiểu và chấp nhận những tính chất đặc thù của bản thân.

vì sao mình chấm hay: coi 1000 năm trước quên nhiều tình tiết rồi, chỉ nhớ là ở kiếp trên mặt trăng, nam chính là người cuối cùng phải sống 1 mình. Nguyên 1 đoàn khoa học gia chết vì bệnh dịch, chỉ có nam chính cơ thể đặc biệt, có chủng ngừa, thành ra không chết được, phải sống cô đơn trong dày vò và nhớ nhung, ân oán vẫn chưa thanh toán xong, hận thù chưa hoá giải, tình yêu thì đứt gánh, hối hận cũng không có nơi trút, điều duy nhất có thể bám víu vào là lời hứa với nữ chính – dù đau khổ cách mấy cũng sẽ không tự sát, vì trong luật của đạo, tự sát sẽ kết thúc luân hồi. Vì yêu nhau nên họ hẹn gặp lại kiếp sau. Vì hy vọng đó, nam chính đã sống như trong hell trên mặt trăng cho đến khi phát điên rồi chết vì điên 9 năm sau khi nữ chính chết. Hức hức, cởm động run lên

Advertisements

Lại một lần nữa vừa đọc truyện của Khang Thành vừa nghĩ đến văn của Twentine. Không phải là vì có thể lẫn lộn văn của hai tác giả với nhau, mà vì lối viết truyện của họ có một điểm tương đồng: họ truyền hơi thở đầu tiên cho nhân vật, rồi nhân vật của họ tự động sống dậy, và bước đi trên con đường của riêng mình, tác giả chỉ đóng vai quan sát, nhân chứng, ghi chép.

So với những tác giả khác như Nhiêu Tuyết Mạn, Đồng Hoa, và Cửu Nguyện Hi là những tác giả cũng có nhân vật mang chiều sâu tâm lý(tạm gọi là nhóm B), khi đọc về nhân vật của Twentine và của Khang Thành (nhóm A) cảm giác rất khác biệt (Vĩ Ngư thiên về action, nên không gom vào nhóm nào). Những tác giả trong nhóm B ít nhiều gì cũng thể hiện đôi chút quyền năng thao túng trên nhân vật của họ, mang lại cho tôi cảm giác là những nhân vật của họ có một khuôn khổ nhất định, trong khi đối với hai tác giả trong nhóm A, tôi có cảm giác như nhân vật của họ được thả tự do hoàn toàn. Do mục đích chính của bài viết này là để phân tích 1 đặc điểm của truyện Đoàn Tàu Thuỷ Tinh, nên tôi sẽ chỉ giải thích sơ sơ so sánh này của mình.

Thế nào là tác giả thể hiện quyền năng thao túng trên nhân vật? Ví dụ, nữ chính của Đồng Hoa tuy thú vị và lôi cuốn, nội tâm được miêu tả khá phong phú, nhưng hay mắc bệnh rập khuôn, đọc 2-3 truyện là bắt đầu hơi hơi hiểu được về tất cả mọi nữ chính còn lại, vỗ đùi nói, “à há, nữ chính của Đồng Hoa đây rồi!” Lại ví dụ, nam nữ chính của Cửu Nguyệt Hi có phần đa dạng hơn, tác giả cũng chịu khó tạo khuyết điểm cho họ để khiến tổng thể nhân vật trông đa chiều hơn, nhưng CNH lại mắc phải cái bệnh hay dạy đời, trừ ngoại lệ Gió ra, mấy truyện còn lại của CNH hay xuất hiện như thánh Hi từ trên trời bay xuống giảng mo-ran trực tiếp cho độc giả, độc giả đang còn say sưa thưởng thức truyện thì ăn ngay 1 bài dạy đời về ý nghĩa cao siêu, thế là biết ngay mình đang đọc truyện của CNH. Còn Nhiêu Tuyết Mạn thể hiện bàn tay thượng đế của mình qua hội chứng máu chó — nhân vật lôi cuốn thú vị, dưng mà tình tiết chạy như tàu lượn siêu tốc, lên lên xuống xuống, nhân vật bị ép trải qua hết kiếp nạn này đến kiếp nạn khác, rồi mấy nhân vật râu ria gì gì đó cũng có 1 đống drama riêng, cái nồi lẩu huyết phong phú đến độ nhiều độc giả đâm ra hóng hớt shit của nhân vật nhiều hơn là có đủ khoảng lặng để ngẫm về nội tâm của nhân vật.

Còn thế nào là nhân vật được thả tự do? Trong Đoàn Tàu Thuỷ Tinh, yếu tố thứ nhất là nhân vật được tự do mang khuyết điểm song song với ưu điểm, và khuyết điểm của họ khá cố định chứ không phải đầu voi đuôi chuột kiểu lúc đầu thì lạnh lùng kiêu ngạo, lúc sau thì thành thê nô. Có khuyết điểm nằm bên cạnh ưu điểm khiến nhân vật ấy hoàn chỉnh hơn, chân thật hơn, sống động hơn. Những khuyết điểm của nhân vật cũng đặc biệt và rất riêng, khiến cho người đọc sau này sẽ nhớ luôn cả khuyết điểm của nhân vật khi nhắc đến họ chứ không chỉ những ưu điểm. Ví dụ: nam chính trong Đoàn Tàu bù đắp cho những thiếu thốn thuở nhỏ của mình bằng sự xa hoa phù phiếm của vật chất, mà xa hoa không được miêu tả “sang trọng,” chỉ thuần tuý là xa hoa bóng bẩy. Xe thì mượn tiền để sắm ngay 1 con Mercedes. Cái buồng tắm thôi mà cũng phải trang trí lộng lẫy như khách sạn 5 sao, rồi keo xịt tóc, mỹ phẩm để làm dáng gì cũng 1 đống, rất chú trọng đến bề ngoài. Từ đầu đến cuối đặc điểm này của anh không khiến cho người ta cảm thấy anh đáng yêu chút nào, nhưng khi hiểu lý do rồi, sự phô trương ấy khiến cho độc giả thông cảm được với anh, và thông qua khuyết điểm ấy cảm thấy gần gũi với nhân vật hơn.

Yếu tố thứ hai, nhân vật được tự do đưa ra những quyết định sai lầm với những hậu quả không sửa chữa được, cuộc đời vẫn tiếp tục trôi, không có bàn tay thượng đế thò vào miễn cưỡng ép cho thói đời tự duỗi mình thành đường phẳng cho nhân vật. Ví dụ: nam chính, vì thương yêu người bà đã suốt đời kham khổ nhọc nhằn nuôi nấng anh và chăm sóc cho đại gia đình, vì bất bình chú thím mình đã không hiếu kính bà cụ một cách tử tế, đã độc đoán đưa ra quyết định cưỡng ép bà cụ phải dọn vào một căn hộ mới, tiện nghi, mướn người chăm sóc bà cụ, thậm chí đưa chó qua cho bà cụ nuôi giải khuây. Ý của anh là muốn tốt cho bà cụ, nhưng anh không chịu lắng nghe ý kiến của nữ chính khi bản thân cô hiểu rằng người già đơn giản như bà cụ thật ra sợ cô đơn, chỉ muốn được bên con cháu, nào quản ngại gì. Hậu quả của hành động độc đoán này là bà cụ héo mòn trong một thời gian rất ngắn, rồi lên cơn đau tim, rồi rất nhanh sau đó đã ra đi.

Yếu tố thứ ba: nhân vật được tự do vấp ngã theo tính cách đã định của họ, và trải qua từng vấp ngã họ dần trưởng thành. Truyện này có bạn đọc phản ảnh là đọc rất mệt mỏi — mình cho đó là một thành công của ngòi bút. Đấy là sự mệt mỏi ngột ngạt vô vọng của nhân vật, được truyền đến độc giả. Là tâm trạng của nhân vật chính, hai linh hồn mang nỗi cô độc không sao lấp được, cũng không có tình yêu nào lấp được hoặc giải thoát được cho họ. Bản thân họ phải dần dần tự trưởng thành, dựa vào chút hơi ấm của bạn đồng hành mà tìm cách chữa thương cho chính mình, đối diện với bóng tối trong tâm hồn mình, bước ra khỏi bóng tối bằng chính đôi chân của mình. Tình yêu trong Đoàn Tàu là hơi ấm, nhưng không phải là sự cứu rỗi.

Có bạn đọc phản ảnh là đọc chỉ thấy nồi cặn bã úp vung dễ dãi, nam chính đi ngủ với gái gọi lúc đang yêu đương với nữ chính vậy mà lại được tha thứ. Nhưng mà, nhưng mà ! Quỹ đạo tính cách và quá khứ của nam chính đã định sẵn cái kết quả ấy! Thế nào là một con người sống mịt mờ cô độc mang cảm giác là cả thế giới nợ mình, ai yêu mình càng nhiều thì càng nợ mình nhiều? Đó chính là một người đàn ông loạng choạng kéo một cô gái vào giường vội vã cầu hoan, nhưng lại không cảm thấy mình nên mở lòng ra để nghĩ về cô gái ấy nhiều hơn một chút, đặt cảm thụ của cô gái ấy vào lòng nhiều hơn một chút, chỉ hơi uống rượu say đã dễ dãi đi ngủ với một cô gái khác – một cô gái anh ta chả thích thú gì, chỉ là vì lúc ấy khoảng trống trong lòng cần cái gì đó để lấp, bạn gái mình không có bên cạnh thì tuỳ tiện kéo một em vào giường. Ai cầu sạch, ai cầu nam chính chung tình hoặc những yếu tố mang tính chất khuôn mẫu ngôn tình giải trí nhẹ nhàng- truyện này không phải là chiếc kẹo ngọt cho bạn. Sự tự do Khang Thành trao cho nhân vật của mình đòi hỏi độc giả học cách thả tự do cho người khác – tôi cho là vậy. Đọc, nhưng không cưỡng cầu nhân vật phải theo ý mình. Đọc, chỉ để hiểu thêm, để quan sát, và, nếu không chấp nhận được, thì thả cho nó bay đi, không vì sự đời không như ý mình mà nổi giận với nhân vật khi hành vi của họ có đầy đủ cơ sở hợp lý để giải thích chuỗi sự kiện.

Đối với những ai mong hiểu thêm một chút về kiếp người, ngẫm thêm một chút về những người qua đường Giáp luôn hối hả hoặc lầm lũi lướt ngang qua ta mỗi ngày, rồi tự hỏi không biết câu chuyện của họ là gì? Tâm sự của họ là gì? Vấp ngã của họ? Cứu rỗi của họ? Tôi đề cử Đoàn Tàu. Đọc, Khang Thành sẽ cho bạn những giả thuyết sâu lắng về những mảnh đời xa lạ ấy.

Rating 4.5+/5

Tái bút: bản thân mình nghĩ, truyện của Khang Thành có triển vọng của một tác phẩm văn học chứ không chỉ là ngôn tình giải trí thuần tuý. Chỉ là, có một số nơi mình thấy viết còn hơi bị non tay, có lẽ vài truyện nữa sẽ khắc phục được. Một ví dụ của sự non tay này là cảnh khi nữ chính giải thoát được bản thân khỏi quá khứ, phần đó mình hiểu tác giả muốn tạo hiệu ứng gì, nhưng mình cho là không đạt. Lần đầu tiên khi cảnh cô thiếu nữ (tức là nữ chính năm 14 tuổi) ngồi mỏi mòn bên chiếc đàn dương cầm trong nắng chiều được tác giả nhắc đến, tác giả nói đại khái là “cô thiếu nữ ấy luôn chờ nữ chính đến để đưa cô ấy đi” Ý là chuyện gì đó đã xảy ra năm nữ chính 14 tuổi, khiến cho người thiếu nữ ấy vĩnh viễn bị mắc kẹt lại trong chiều nắng bên chiếc đàn dương cầm năm xưa. Đến cuối truyện, sau khi nữ chính tìm được lối thoát cho bản thân, hình ảnh tác giả đưa ra là cô quay lại nhìn, trông thấy thiếu nữ 14 tuổi, và thiếu nữ 14 tuổi nói với nữ chính “tôi tha thứ cho bạn.” Gượng ép. Chi bằng tác giả đừng để họ nói gì, chỉ đơn giản để nữ chính đưa tay ra nắm lấy tay của mình năm 14 tuổi, và kéo mình của quá khứ ra khỏi buổi chiều nắng vàng ấy, kết thúc sự đợi chờ và tắc nghẽn của dòng thời gian, và cũng là thành toàn cho ý tưởng ban đầu.

Ở hiện tại, nữ chính là một sinh viên hải dương học ưu tú, hăng say với công việc và sự nghiệp của minh, gia đình hạnh phúc vui vẻ, có bạn trai sáng giá tốt tính. Một ngày nọ cô gặp anh chàng nam chính đẹp trai ở đâu chui ra, và bắt đầu một chuỗi sự kiện xui xẻo…… Đây là lời dẫn mở đầu câu chuyện, cũng là trích đoạn lấy từ đâu đó giữa truyện:

——- lời dẫn ——————-

Sau đó, qua cả một mùa đông, rốt cuộc cũng đến mùa vạn vật sống lại.

Một ngày nắng đẹp, ánh mặt trời nhảy múa, gió xuân lay động biển khơi, cuộn sóng tầng tầng lốp lớp, chim biển vỗ cánh, hoa đào nở rộ sắc hồng.

Tôi ở trên thuyền buồm trắng buộc chặt bình dưỡng khí, đeo kính lặn, rướn người, nhảy vào trong biển.

Nước vẫn lạnh, nhưng nó làm cho tôi thoải mái, tỉnh táo, hai tay tôi hướng về phía trước, giãn thân thể, bơi về phía biển sâu xanh thẳm.

Rất lâu rồi tôi không lặn xuống nước, nay tất cả những gì trước mắt đều làm tôi cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc; nước biển bị ánh mặt trời xuyên thấu, biến thành tầng tầng lớp lớp màu xanh lam; vùng biển phương bắc đặc biệt có bày cá bơi qua, chúng có cái lưng màu xanh và cái bụng màu trắng; sao biển màu đỏ, hải quỳ màu trắng, tảo biển màu xanh biếc, rung rinh phe phẩy thân thể mềm mại trong biển; sò biển vốn mở miệng, bị con cua quấy rầy, “ba” một tiếng đóng lại.

Tất cả sinh động lại yên tĩnh.

Nhưng tôi không có nhiều thời gian để ung dung thưởng thức những sinh vật xinh đẹp, thú vị này, tôi điều chỉnh hô hấp, bơi càng sâu xuống đáy biển.

Trên đồng hồ hiển thị đã qua 80m, 100m, 120m, 155m…

Giáo viên ở bên trên chỉ thị tôi phải lên rồi, tôi vươn thẳng người, dừng lại trong chốc lát tại vị trí đó.

Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện hôm nay. Nhìn về phía trước, có ánh mặt trời, nước biển ấm dần lên; nhìn xuống dưới, nước ấm nhiễm lạnh, chậm rãi xâm nhập vào đồ lặn bảo vệ thân thể tôi, ở nơi sâu thẳm của biển cả, sâu không đáy.

Tôi không di chuyển về phía trước theo lệnh của giáo viên, mà tiếp tục lặn xuống.

Áp lực trên người tôi càng lúc càng lớn, màng tai và xoang mũi đều đau đớn kịch liệt, nội tạng bị đè ép, cái miệng hô hấp cũng thấy khó khăn.

Rốt cuộc tôi vẫn dừng lại, ở một độ sâu tôi chưa từng tới, ở trong nước biển lạnh như băng, cơ thể tôi dần dần run lên.

Có người vỗ nhẹ bả vai của tôi.

Giương mắt nhìn, rốt cuộc nhìn thấy anh. Đúng là anh.

Người con trai đó mặc chiếc áo T – shirt trắng và quần jean, đứng trong nước biển khẽ cười với tôi, thân thể anh từ từ tản ra vầng sáng màu vàng ôn hòa, vờn quanh tôi, bao lấy tôi, làm thân thể lạnh lẽo của tôi ấm dần lên.

“Tìm anh có việc?”

Tôi gật đầu.

“Nói đi.”

Vừa mở miệng, nước mắt liền chảy ra: “Anh vẫn không buông tha cho anh ấy, … .”

——————— hết trích dẫn —————–

Kỷ Viện Viện là một nhà văn khá thú vị, văn phong của cô vui nhộn, nhân vật nữ lạc quan dễ mến, nhân vật nam không thuộc loại giàu có vác mặt lên trời, mỗi một tác phẩm mang một vị khác nhau chứ không theo 1 khuôn. Truyện này là hiện đại pha huyền huyễn có nguồn gốc thần thoại Hy Lạp. Kiếp trước nữ chính và nam chính vốn thuộc về nhau, còn nam phụ là kẻ thù không đội trời chung với nam chính. Kiếp này nam chính là thần, khoác lên mình một chiếc áo người phàm, đến giành lại tình yêu đã từng vuột mất.

Đại khái là vậy. Lâu quá quên hết 90%, chỉ nhớ là nó hay, đọc lôi cuốn, truyện nay đã hoàn

Truyện này theo cái motif trai bá đạo một dạo lãnh khốc nguy hiểm đột nhiên va đầu vào cột mất trí, tò tò đi theo nữ chính vốn có ác cảm và định kiến về trai từ lâu, nhưng vì một phút sa cơ lãnh nguyên 1 cú tỏ tình ngoạn mục của trai ngốc trước mặt bá quan văn võ, đành ngậm đắng nuốt cay mọc ra một cái đuôi gà con từ đây.

Na Chích Hồ Ly xây dựng nhân vật tốt, không đa chiều hoặc phức tạp, cũng không thiên về nội tâm, nhưng nữ chính thường hay “khác người,” ví dụ sư phụ thì lười thiếu điều lết dưới đất, quên trước quên sau, vô trách nhiệm, còn không nữa thì đệ tử của một tay giang hồ lừng danh thiên hạ một thời = hèn nhát tham lam với kiến thức khủng về xuân cung đồ, còn lại thì chẳng tấc võ giắt lưng 😂 . Văn phong hơi nhàn nhạt tưng tửng, nhưng cấu trúc truyện khá, ngoài ra lẫn trong cái thái độ nhạt hờ hững của tác giả là những tiếng thở dài, phải để ý mới nghe được. Rất hợp gu mình. Tuy hai tác giả có 2 dòng văn rất khác nhau, nhưng mấy hôm nay đọc mớ truyện của Khang Thành lại làm mình nhớ đến Na Chích Hồ Ly, cái nhạt nhạt rất hấp dẫn.

các tác phẩm khác của Na Chích Hồ Ly mình yêu thích nhất:

1. Tuý Khách Cư (đời sau của #2, nhưng nên đọc truyện này trước) – quán trọ đơn sơ ven đường nơi nữ chủ nhân trẻ với lai lịch không đơn giản thu nuôi 1 đống trai đẹp với lai lịch cũng bất minh và phức tạp không kém.

2. Chuyện Xấu Nhiều Ma (dài, đời cha ông của nữ chính trong #1) rất thích cảnh nữ chính gặp nam chính.

3. Nguyệt Lại Vân Sơ – sư đồ luyến, nam chính tưởng sư phụ mình vốn lười chảy thây, suốt ngày ăn rồi nằm, nào hay nàng có một bí mật vô cùng cảm động liên quan đến nam chính. Khóc một dòng sông. 😭😭 (truyện này nó chạy 1 hệ liệt 3 quyển, gồm có “gió xuân vô tình” rồi gì gì nữa đó)

có 1 cuốn nữa tên là “Khế Ước Vĩnh Hằng” lẹt đẹt edit vài chương hồi đó giờ không rõ đã hoàn hay chưa. Văn án thấy được lắm.

 

thấy có cái list 100 ngôn tình ngược Nam hay nhứt mà sao hổng có Thuần Dưỡng thì tôi đã mất hết niềm tin hụ hụ hụ.

Quý độc giả có nhu cầu muốn nhìn nam chính quằn quại thì hãy đi theo tui, đường lối của tui sẽ làm vui lòng khách đến vừa lòng khách đi.

11. #ĐỨC_PHẬT_VÀ_NÀNG HE (KHÔNG PHỤ NHƯ LAI KHÔNG PHỤ KHANH) – cấm luyến nên ngược tâm nam cho đến khi nàng trở lại cứu cứu cứu
nam chính: “chậc, lần trở về đó thật là…….”
quan: *che mắt*

10.  #FREUD_THÂN_YÊU HE – tưởng rằng anh hững hờ vô cảm, thật ra dưới tảng băng kia là lòng anh dậy sóng ….🌊🌊🌊🌊🌊🌊🌊
nam chính: “tôi đã tự mình chữa hết chứng tự kỷ cho bản thân chỉ để được về đến bên em ~ ~ ~”
quan: 😭😭😭😭😭😭

9. #THUẦN_DƯỠNG HE – nam chính tưởng vác được nữ chính về để ngược…..
Nam chính: “Tôi thật không ngờ…..”
Quan: “Khỏi ngờ mày!”.

8. #A_NAM OE – “Chia ly trong buổi sớm mai, sum vầy cuối trời mưa gió.”
nam chính: “chờ em…. chờ đến bao giờ …. mấy thu… thuyền đã xa bờ…. nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá, sợ quá cơn mưa hắt hiu …..”
quan: “CHỜ NGƯỜI, của nhạc sĩ Lam Phương”

7.  #NGƯỜI_Ở_NƠI_TỊCH_LẶNG HE – “Năm ấy hắn thu nhận Viên Phi Phi, chỉ là nhất thời mềm lòng, không nỡ để cho một sinh mệnh nhỏ bé chôn thân trong giá lạnh. Viên Phi Phi khi ấy, gầy yếu giống như một que sậy khô héo.
Mà lâu ngày, que sậy kia tươi tốt sinh sôi, lại dần dần nhú lên mũi nhọn, đảo loạn cuộc sống của Trương Bình, trong cuộc sống vốn đã bị mài mòn kia, nay lăn tăn gợn sóng.”
Nam chính: “………”
quan: “…….”

6.  #KÝ_ỨC_ĐỘC_QUYỀN HE- anh hiền lành thiện lương, anh ấm áp tế nhị, thật ra, nào ai biết những gì anh đã phải từng trải qua, ám ảnh bao năm anh vẫn luôn chống chọi.
nam chính: “tôi là nam chính ấm áp và bảnh toỏng nhất trong đám trai bị ngược này, thân thể tôi lành lặn, tôi có tiển có nghề nghiệp vững chắc, tác giả của tôi xứng danh mẹ ruột.”
quan: “chả biết nói gì hơn, đọc lâu qua quên gần hết òi !!”

5. #THIỆU_HOA HE- “Một đời người thì có được mấy cái 10 năm? Thiệu Hoa ở trong tù đợi cũng đã được 10 năm rồi, sau khi ra tù, anh cũng chẳng hi vọng là có thể sống thêm 10 năm nữa. Anh biết bản thân có bệnh, tay có bệnh, lưng có bệnh, tim có bệnh, phổi có bệnh,… Nói chung toàn thân đều là bệnh, đặc biệt là đầu óc càng hỏng mất rồi.” (TRÍCH CH.1)
nam chính: “Mới đầu nghe thảm vậy mà tới giữa truyện tác giả vẫn còn cố đá tôi thêm một cú nữa đấy các bạn ạ”
quan: “Ừ, công lý chắc mù rồi”

4. #MÊ_HIỆP_KÝ HE – chàng đẹp như ánh trăng, thân thể như tơ liễu, nhưng không cam lòng trao tim cho đồ đệ dịu dàng chỉ muốn nâng niu. Yêu phải nữ hiệp giang hồ, tim chàng bao máu đổ, kiếp này phải chăng là kiếp nạn của chàng.
nam chính: “Tôi thấy tơ liễu hợp với hình tượng của tôi hơn là hành héo”
quan: “🌾🌾🌾🌾

4.1 #VÂN_TRUNG_CA SE – trời cao sinh ra chàng làm chi, giá cứ để chàng nằm trong cõi hư vô thì đời này chàng đã không hối tiếc
nam chính: “Hic, ta vốn tưởng mình là nam chính.”
quan: “haizzz, tôi cũng vậy…. 100000 fans của chàng cũng vậy……”

3. #CHUYỆN_CŨ_CỦA_LỊCH_XUYÊN HE

Trăm nam trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những lần cấp cứu nhiều đến đau đớn lòng

nam chính: “Tôi nghĩ kiếp trước tôi đã là cao tăng đắc đạo, phổ độ chúng sinh, cho nên kiếp này đã hấp thụ được hết tinh hoa của nhân loại, trở thành một nam chính tuyệt vời như thế này. Nếu có 2 chân chắc tôi đã không xuống trần được mà bay thẳng lên hàng thượng tiên.”
quan: “chuẩn không cần chỉnh !”  🇨🇭 🇨🇭 🇨🇭

2. #NHẪN_ĐÔNG HE (Hoa Kim Ngân/ Hoa Mùa Đông) –

“còn nếu như bắt buộc phải rơi vào tuyệt vọng
thì bóng đêm ơi
xin cứ mãi dịu dàng
xót ban cho cậu chốn nương thân khi quay về với đất
để cậu an lòng nhắm mắt
rồi yên giấc nghìn thu.”

nam chính: “Thật ra tôi có một doppelganger khác còn thảm hơn tôi….”
quan: “không được nói ! easter egg dành riêng cho fans trung thành !!”

1. #CHÀNG_TRAI_NĂM_ẤY SE- nhân vật phong hoa một thời vì đâu hôm nay tả tơi ?
nam chính: “Thật ra thì……”
quan: “Ngậm mồm! nhân vật bị personality transplant giữa chừng không có quyền phát biểu !!”  💢💢💢💢

—————————————
bảng này xếp theo độ quằn quại của nam chính, không phải xếp theo chất lượng nha quý vị, theo mình thì tất cả đều đọc được hoặc hay, dưng mà ví dụ như #1 mình đọc xong tức xì khói ấy. Từ từ nến nhớ ra thêm truyện gì sẽ bỏ thêm vào….

CCLX

Posted on: August 14, 2017

Đây là thảo luận liên quan đến việc ví Tiểu Thu (nữ chính) với nhân vật công chúng Ngọc Trinh.

————– bắt đầu tuôn ————-

đối với mình, Ngọc Trinh là vì chạy ra giữa ánh đèn công chúng rồi phát biểu lung tung, câu trước chọi với câu sau nên khi so sánh mình liền thấy 0 phù hợp.

Còn việc NT gặp người đàn ông đầu tiên của đời cô ấy ra sao (nếu như vẫn đang muốn so sánh với TT), yêu hay không yêu ai, ngủ với ai cặp với ai, kiếm tiền bằng cách nào, cơ bản đều là phụ nữ với nhau, mình chỉ cảm thấy nó là chuyện riêng của cô ấy. Có thể là TT may, gặp một tác giả nhân từ nên viết nên cho cô ấy 1 chuyện tình đẹp trong mắt những người như mình, còn NT xui, chỉ gặp những con người mong trục lợi từ thị phi của cô ấy. Hoặc chăng nếu để 1 tác giả như Twentine, Nhiêu Tuyết Mạn, hoặc Giá Oản Chúc quan sát NT, tình yêu của NT qua lăng kính của họ cũng có thể trở nên 1 giai thoại.
Bản thân TT thì không chạy đi phát biểu linh tinh để bị thị phi, cô ấy cũng không phải là một nhân vật của công chúng. Nếu cho là Ngọc Trinh được đại gia bao nuôi giống như Tiểu Thu thấy LX có tiền của thì nhào vào, cái đó mình cũng không đồng ý, vì mình cho là tác giả đã xây dựng đủ cơ sở bằng lời văn và tình tiết trong truyện để có giải thích khác.

Mình cho là thoạt đầu, lúc chưa giao lưu nhiều, TT bị hấp dẫn bởi cái mã đẹp trai của LX, anh ôn hoà, tế nhị, thần bí. Lý do Tiểu Thu theo LX về nhà cũng một phần từ cái thần bí ấy mà ra. Anh đẹp trai lịch thiệp khiến cho TT không ngừng quan sát nhất cử nhất động của LX mỗi khi anh xuất hiện, mà một khi cô gái nhỏ quan sát để ý đến ai, càng nhìn càng thấy cách hành xử vừa mắt (không phóng uế bừa bãi, xả rác, ức hiếp người già trẻ em, v.v.), càng trở nên hiếu kỳ, tự mình rơi vào vùng xoáy thì cũng hợp lý.

Nhưng có lẽ trên hết, cái làm TT mê nhất lúc mới gặp, là vì LX là một người Trung Quốc mà lại nói tiếng Anh lưu loát, và nó là lý do chính vì sao TT theo LX, trước tiên là vào xe, sau đó đi cine, rồi sau cùng, về nhà, phát sinh quan hệ với LX. Cái đó mới cho chúng ta thấy sự “quê lên tỉnh” ngây ngô của TT, nó cũng là tính cách nhất quán của TT – đam mê rồi thì không chùn bước.

Không biết các bạn học ngoại ngữ khác thì sao, chứ mình cực kỳ bị thu hút bới những người Việt nói ngoại ngữ, nhất là ngoại ngữ mình đang tìm mọi cách trau dồi. Có lẽ logic là : họ cũng như mình, nói được tiếng Việt, nhưng thêm vào đó họ nói tiếng khác, oà, quá cừ, quá giỏi, quá cool. Hoặc có lẽ nó là một tiêu chuẩn khiến hormones trong người mình tăng, bởi vì đầu óc mình trời sinh đã vậy, chả biết. Nó sẽ khiến mình muốn tiếp cận với họ cho thoả trí tò mò, nhưng cũng vì muốn trau dồi thêm ngôn ngữ đó. Với TT ở đầu truyện theo học chuyên môn là ngoại ngữ, luôn ôn tiếng Anh như điên, lập ra chỉ tiêu là phải thi được ít nhất 95 điểm, ngoài đi làm ra thì toàn thấy cô bé đi học và ngồi ôm mớ đơn từ để nhồi nhét vào đầu….. Sự chịu khó ấy đã giúp đưa TT từ dưới quê lên Bắc Kinh với học bổng, thì khi gặp 1 người nói tiếng Anh ào ào như LX, không có gì lạ nếu TT bị thu hút, muốn quen biết thân cận.

Tác giả cố ý dắt chúng ta theo mạch này, vì khi LX dùng tiếng Anh với cô bé, TT cho là tiếng Anh của LX “nhẹ nhàng như âm thanh từ thiên đường,” nghe nói xong tiếng sét đầu tiên đánh xuống TT, cô bé “ngây đơ,” bị LX hút hồn cho nên thối tiền sai – trước đó TT làm việc ở thu ngân không có vấn đề gì.

——— trích dẫn ——–

Tiểu Đồng đứng bên cạnh thấp giọng hỏi “Anh ta yêu cầu gì?”

Đầu óc tôi trống rỗng, đỏ mặt nói “Rất phức tạp, nhất thời không nhớ rõ.”

“What?!” Tiểu Đồng gầm nhẹ.

“I am sorry. What’s your order? Could you say that again?”

———- hết trích đoạn ————

Trước đó LX đã từng nói chuyện bằng tiếng Trung với TT, nhưng cô bé không có phản ứng dữ dội bằng khi LX nói tiếng Anh.

Ngay sau cuộc trao đổi bằng tiếng Anh đó, đêm khuya LX tấp xe vào lề trên đường lớn, ngỏ ý muốn chở TT về ký túc , TT đã leo lên xe của 1 người lạ. No no no, đúng không? Nhưng xét cho cùng, LX tàn tật, nếu mình là TT mà đang hiếu kỳ về trai, logic sẽ là, dù gì mình cũng 0 tàn tật, nếu đánh nhau thì mình cũng còn cơ hội.

Trong lần gặp gỡ giữa đêm đó, TT có dịp biết được LX đến từ một xứ sở xa xôi đầy cổ tích, nghe xong mình cũng muốn lên xe theo LX, nói gì TT, có thể là bạn sẽ không, nhưng đối với mình, tác giả đã cho đủ chi tiết thuyết phục. TT sống ở dưới quê, khi biết những điều này mà càng thêm hiếu kỳ về LX cũng chẳng có gì khó hiểu. Ngoài ra, tình cảm của TT cũng nảy mầm trong đêm đó, cho dù nó là một sự đau lòng hoặc cảm thương:

———- trích dẫn ———–
Anh ta nhìn tôi đi vào cửa, sau đó xoay người rời đi. Tôi biết anh ta phải đi một mình hơn nửa giờ mới ra tới cổng.

Tôi đột nhiên có một loại xúc động muốn đi ra cùng anh ta. Nhưng tôi kiềm chế lại.

———– hết trích dẫn —————–
(chương 3)

Một khi TT đã leo lên xe của LX trong đêm ấy, việc TT theo LX về nhà sau đó mình cũng không lấy làm lạ.

Có thể đọc lại phần tác giả miêu tả diễn biến:

TT coi phim xuất khuya xong, về đến ký túc xá thì cửa khoá không sao vào được, gọi không ra người để mở. TT muốn đi ngủ ở những nơi không phải chi tiền, LX không đồng ý, bảo về nhà LX. TT nói ngại, LX cho số điện thoại và thông tin cá nhân, bảo gọi nói trước với cảnh sát đi, đề phòng ảnh là người xấu. Sau cùng thì TT theo LX về nhà.

Nếu nói logic, thì dĩ nhiên với đầu óc sáng suốt, TT có thể kêu LX đưa cô đến nhà trọ rẻ để cô ngủ tạm 1 đêm, sau đó cô có thể trả lại tiền cho anh. Nhưng trước đó, họ đã có 1 cái date rất vui vẻ, nói chuyện rất hợp, và khi Tiểu Thu vào xe, cảm giác của cô về Lịch Xuyên đã là vầy:

—– trích dẫn ——
Anh mở cửa xe, làm một tư thế mời, tôi lên xe, anh gài dây an toàn hộ tôi.

Tôi thích để anh gài dây an toàn, thích cả người anh đều cúi xuống, làm cho tôi ở khoảng cách gần nhất nhìn thấy gáy của anh.
—— hết trích dẫn ——

Tiểu Thu đã thích LX mất rồi. Anh đề nghị về nhà thì trong mắt TT lúc đó có thể chỉ nghĩ đến việc có thể được ở bên LX lâu hơn một chút.
.

Tóm lại, theo mình, các yếu tố dẫn đến TT quyết định theo LX về nhà và để cho quan hệ tình dục phát sinh gồm có:
1. bị thu hút bởi LX nói tiếng Anh và đến từ một nơi xa lạ thần bí (trong đây, áp dụng background quê mùa ngây thơ của TT vào là hợp lý nhất – ít thấy người ngoại quốc dưới quê)
2. hiếu kỳ – thấy trai đẹp dĩ nhiên hiếu kỳ, huống chi 1 nhân vật ai ai cũng bàn tán như LX thì càng thêm hiếu kỳ, sau đó tiếp xúc mấy lần thấy LX ngoài đẹp trai còn lịch sự, tế nhị, và nói tiếng Anh, đã đẹp càng thêm đẹp.
3. ego – một trai sáng giá như thế tự dưng để ý đến mình và muốn tiếp cận mình – khiến cho mình cảm thấy đặc biệt, cảm giác thật tuyệt, v.v..
4. Hormones của thanh xuân thôi thúc.
5. muốn nói chuyện với LX lâu hơn, bất kể địa điểm. Khi mới gặp 1 người yêu thích, cho dù sự yêu thích đó nó nông cạn, người ta thích được ở bên nhau nhiều hơn 1 tí, cũng là lẽ thường.
6. Cuối ngày, não hoạt động hết công suất nên đưa ra quyết định nông nỗi hơn. Nếu là sáng sớm được ăn uống đầy đủ, tỉnh táo, thì TT sẽ có quyết định khác. Còn thời khắc giữa đêm khuya, sau 1 buổi đi chơi vui vẻ, cảm giác 2 người gần gũi nhau hơn, tin tưởng được…. cứ coi như đó là rượu vào đầu mất đi 1 phần lý trí cũng được.

đối với mình, lăng kính của mối tình đầu luôn rất đẹp, nó có thể khiến 1 cô gái ngây ngô theo 1 người dàn ông lạ về nhà bất chấp nguy hiểm, đặt trong 1 cuốn tiểu thuyết mà nhân vật yêu nhau sống đi chết lại này hoàn toàn phù hợp.

happenings right now

Later!

September 2017
M T W T F S S
« Aug    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930