i know what you mean!

mình chuyên môn viết review bên nhóm facebook Hội Nhiều Chữ, dùng tên là Thần Chuối, cho nên cách xưng hô nó ra vậy.

—————————-

Tên truyện: The Secret History / Bí Sử
tác giả: Donna Tartt
truyện không có bản tiếng Việt, kêu gọi người nhận dịch trong hội, Chúi nhận hướng dẫn.

———- LỜI DẪN ——————

Tuyết trên núi đã bắt đầu tan, và Bunny đã chết được cả mấy tuần trước khi chúng tôi hiểu ra mức độ nghiêm trọng của hiện trạng. Mười ngày sau khi hắn chết người ta mới tìm ra hắn cơ mà. Đấy là một trong những cuộc săn người lớn nhất trong lịch sử của tiểu bang Vermont — cảnh sát của tiểu bang, cảnh sát FBI, rồi cả trực thăng quân đội; trường đại học đóng cửa, xưởng nhuộm dưới Hampden đóng cửa, người ta đến từ New Hampshire, quanh New York, cả những nơi xa xôi như Boston nữa.

Thật khó tin cái kế hoạch nho nhỏ của Henry có thể thành công tốt đẹp như thế dù đã gặp những sự cố khôn lường. Chúng tôi không định giấu xác ở nơi không tìm được. Thật ra chúng tôi cũng chả giấu nó nữa là khác, chỉ để yên nó ở chỗ nó rơi xuống, với hy vọng một người qua đường xấu số nào đó sẽ bắt gặp nó trước khi bất cứ ai để ý thấy hắn bị mất tích. Đây vốn là một câu chuyện tự thuật rất đơn giản và rõ ràng: đá lở, xác chết dưới vực với phần cổ gẫy gọn, dấu trượt chân lẫn trong bùn với phần gót cố ịn vào đất dẫn xuống thẳng bên dưới; một tai nạn leo núi, không hơn không kém, và có lẽ tất cả đã êm xuôi như thế với vài giọt nước mắt lặng rơi và một đám tang nho nhỏ, nếu như không gặp phải trận tuyết đổ trong đêm hôm ấy; tuyết phủ kín hắn không để lại dấu vết, để rồi mười ngày sau, khi tuyết cuối cùng chịu tan, cảnh sát tiểu bang và FBI cùng với những người săn lùng khác đến từ thị trấn đồng loạt nhận ra là họ đã đi qua đi lại ngay bên trên thi thể của hắn cho đến khi tuyết nén dày cộm đặc cứng như đá.

————– HẾT TRÍCH DỊCH ————–

Các bạn có ai đã đọc bài review của Chúi viết về bộ phim “The Prime of Miss Jean Brodie” (Hoa niên của cô giáo Jean Brodie)? Các bạn có ai thích coi Death Note, và những chủ đề từa tựa như của Death Note? Các bạn có ai mê những áng văn hay và cuốn hút, được viết không phải bằng những ngôn từ cao siêu lằng nhằng, mà bằng những câu chữ vô cùng chính xác, lột tả được toàn bộ những gì tác giả muốn bạn hiểu, đến độ bạn đọc một hơi không cảm thấy mệt não mà vẫn bị kích thích bởi vần điệu và ẩn ý? Hãy về với team Donna Tartt của Chúi. Chúi đang cầu có ai đó, trong mùa hè này, thử dịch truyện Chúi sắp sửa review dưới đây, cho nhóm readers của HNC, bạn cần có vốn tiếng Anh kha khá và đầu óc tiếp thu nhanh, hợp với giọng văn của tác giả, và cầu tiến bộ, thì Chúi có thể beta giúp bạn, và đổi lại, bạn sẽ được đi một chuyến tàu lượn siêu tốc bảo đảm không thua gì lần đầu đọc Mật Mã Da Vinci (nhưng đọc xong không bị khớp xong chửi bậy vì thất vọng như Chúi, mà dư âm vẫn đọng lại 10, 20 năm sau).

—— hết quảng cáo ———-

Vì sao nói là Bí Sử giống như Hoa Niên Của Cô Giáo Jean Brodie? Bởi vì Bí Sử cũng là một câu chuyện về một giáo sư có sức hút vô cùng mãnh liệt, học sinh tựu quanh ông giáo Julian Morrow của đại học X đều coi ông như thần, lời ông được từng người bạn trẻ ghi nhớ, đem ra thảo luận, và rồi thực hành. Bí Sử, như Hoa Niên, cũng nói về một nhóm bạn, có người này kẻ nọ, nhưng trong nhóm thể nào cũng phải có 1 người không ai ưa, một người chực chờ tai hoạ giáng xuống. Trong Hoa Niên, người đó là cô bé Mary, chậm chạp, ngờ nghệch, cuối cùng bỏ nhà chạy theo quân phát xít để rồi chết trên đường đi khi xe lửa bị tấn công ở biên giới Tây Ban Nha. Trong Bí Sử, cả nhóm bạn ghét một anh chàng tên là Bunny.

Bunny vụng về, xấu xí, láo lếu, chuyên nói năng vô duyên, phiền phức, và lúc nào cũng chạy đi mượn tiền người này người kia mặc dù tự xưng là nhà giàu. Không ai thích Bunny, và điều duy nhất giữ Bunny trong nhóm là vì Bunny sùng kính ngài giáo sư Morrow không thua gì 5 người còn lại.

Thủ lĩnh của nhóm là Henry, giàu, sang, cực kỳ thông minh, thông thái (rảnh rỗi thì dịch ngược cuốn Thiên Đường Đánh Mất của Milton qua tiếng Latin), lạnh lùng, xa cách, nhưng đồng thời cũng phong độ ngời ngời và có biệt tài thao túng thiên hạ bẩm sinh. Kế đến là anh chàng Francis, tính tình đồng bóng, gia cảnh cỡ khủng không thua gì Henry, và đặc biệt là đẹp mê hồn, thu hút giống đực lẫn giống cái như nhau. Hai anh em sinh đôi Camilla và Charles cũng rất đẹp, và dính nhau như hình với bóng, một mối quan hệ khắng khít mà đến cả một nhóm người đầy nhân vật quái dị cũng lấy làm tò mò. Nhân vật chính sau cùng là Richard, người thuật lại câu chuyện cho chúng ta. Richard không thuộc về thế giới của trường đại học X này. Bởi vì ngay cả Bunny-không-ai-ưa cũng có chút tiền, chút quyền, chút gia thế này nọ. Còn Richard chỉ là một chàng thanh niên bình dân chạy từ tây-cực-California qua đông-cực-Vermont, nơi đầy những kẻ tự xưng trí thức thích vênh váo và xem thường lũ dân đen. Vì mang mặc cảm, vì muốn được nhóm chấp nhận, Richard đã dệt nên một câu chuyện về thân thế khác hẳn sự thật, đốt tiền để mua quần áo giày dép hàng hiệu ăn mặc cho được như chúng bạn. Dù Richard không ưa Bunny như các bạn mình, nhưng Richard cũng chỉ mãi mãi là một kẻ lạc loài trong nhóm bạn ấy.

Ngay từ lời dẫn vào truyện, Richard đã tiết lộ một bí mật động trời: Bunny đã chết, và tất cả mọi người trong nhóm đều chịu ảnh hưởng suốt đời vì cái chết đó. Bí Sử là một câu chuyện bí mật của nhóm, một quá khứ tội lỗi mà bao nhiêu năm sau, nhân vật kẻ bị cắn rứt, kẻ thì trốn tránh, đổ lỗi. Thế nên toàn bộ cuốn truyện dày hơn 500 trang tiếng Anh là một quá trình lội ngược thời gian, lật từng viên gạch, tìm hiểu xem nhóm thanh niên này đã đi lệch đường ray ở đâu. Sức hút của truyện đến từ tâm lý của hết thảy 5 nhân vật chưa chết ngay đầu truyện, những thay đổi của họ, sự trưởng thành của họ (vẫn chỉ là những phiên bản lỗi, nhưng họ đều trưởng thành). Mặc dù đầu truyện đã có ngay một cái xác chết, nhưng cao trào của truyện không phải là cái chết của nhân vật đó. Tác giả không cần phải tung ra những manh mối trêu đùa độc giả như loại truyện truy-tìm-hung-thủ, nhưng tác giả rải những ấn tượng tâm lý khắp nơi trong truyện, khiến bạn đọc như sống với từng nhân vật, thấu hiểu họ, và ngẫm về họ.

Mình thích truyện này ở chỗ là là cả 5 nhân vật vừa cực kỳ quyến rũ mà lại cực kỳ méo mó, kiểu như bạn có quen 1 ai đó có một số tính tình/quan điểm không sao ưa nổi, nhưng nếu muốn cắt đứt quan hệ thì bạn lại không nỡ — ai biểu nó quá thông minh và nói chuyện quá duyên? Ai biểu nó rất hay giúp đỡ người khác khi họ không tìm được ai khác, nhưng bình thường nhân cách của nó như một bãi sh$%#t? Ai biểu nó quá ….. đẹp. Đại loại là vậy, những nhân vật không hoàn hảo, nhưng họ không hẳn là xấu xí, và họ có những điểm sáng khiến bạn dễ mềm lòng. Ngay từ anh bạn Richard, người hướng dẫn viên của chúng ta, đã là một quân ăn cháo đá bát, cha mẹ anh lao động cực khổ nuôi nấng anh ăn học, đến lúc anh thành tài, thì anh chạy vào trường nhà giàu nhờ vào học bổng, anh giấu cha giấu mẹ như một nỗi nhục, chỉ để được bạn học chấp nhận. Thế nhưng bạn lại khó ghét Richard được. 18 tuổi, quê mùa, chân ướt chân ráo rời xa quê đến miền đất lạ, ai chẳng có những bất an, những khát vọng tìm được chốn dung thân mà không bị bè bĩu, cô lập? Richard vốn là một nhân tài – thông minh, sáng dạ, có tham vọng, xưa học ở quê nhà thì như bông nhài cắm bãi cứt, nay tìm được người giỏi giang mà Richard cho là đồng loại, thì lại gặp trở ngại kinh tế, trở ngại giai cấp…… Thế nên đọc truyện này, từ góc độ nhân văn, bạn cũng có thể đọc để ngẫm, để hiểu nguồn gốc của tội ác, hiểu vì sao một con người hướng chân-thiện-mỹ có thể đi lệch đường và trở thành kẻ ác — (hoặc cũng không hẳn là kẻ ác chăng ?). Nhân vật rất quan trọng trong truyện, giáo sư Morrow, bạn nhớ đừng lướt khi gặp vị giáo sư này. Hãy nhìn rõ mặt vị thánh sống ấy, và hiểu cho những tâm hồn non nớt khát mong tìm được một tượng đài để tôn thờ giữa thế giới họ đang lạc phương hướng….. Truyện không chỉ dừng ở cái chết của Bunny, mà trọng tâm của nó là hậu quả của cái chết đó — các thành viên chất vấn nhau ra sao, mâu thuẫn ra sao, tình bạn được ràng lại bởi cảm giác chán ghét dành cho Bunny, mất đi đối tượng, đã sụp đổ thế nào, mỗi một nhân vật khi phải đối diện với lương tâm của bản thân, đã làm gì bao năm sau đó.

Xin lặp lại, truyện rất cuốn hút, cầm lên sẽ không bỏ xuống được, với tiền đề là phải hiểu tiếng Anh =))) Nó không phải một kiểu truyện kinh điển mà mọi người vất dép bỏ chạy vì nghĩ là nặng nề và lắm từ ngữ rối óc, mà nó nửa như phá án, nửa như Bildungsroman, đậm chất tâm lý, nên độc giả ngôn tình sẽ không cảm thấy lạ lẫm đâu. Ngoài ra, mình nhấn mạnh là trong cuốn này, nhà văn Donna Tartt là một bậc thầy trong cách sử dụng ngôn ngữ và gieo ẩn ý. Chồng Chúi (người thờ cuốn sách này và đã giới thiệu cho Chúi đọc nó) bảo với Chúi, Bí Sử như một tác phẩm “ấn tượng.” Tác giả gieo ấn tượng trong những đoạn hội thoại hoặc trong những mảnh ký ức, cho đến khi bạn đọc gặp đúng cảnh đó trong truyện, lập tức cảm thấy như dejà vu, mà hơn nữa hiểu hết thảy những gì đã trình bày trước đó. Bạn đọc sẽ xâu chuỗi những chi tiết một cách vô thức chứ không phải ngồi nặn óc ra đâu, cho nên lười ráp ảnh ghép như Chúi cũng mê nó. Chúi chấm nó là kiệt tác trong tất cả mọi tác phẩm Tartt đã viết, mà nó lại là tác phẩm đầu tay của Tartt, ấp ủ 8 năm trời.

Một lời kêu gọi cuối — ai muốn ôm em nó về không ~ ~ ~ Taart không chơi chữ như Nabokov đâu =))))

đê em mờ, vẫn chưa dài bằng review của mụ kia.

Advertisements

ngoại truyện Đoàn Tàu

 

tác giả tâm sự

ngoại truyện 1 (hình cap)

005Zn4kPgy1fjo9g098xhj30c854p0wu.jpg

 

ngoại truyện 2: (hình cap)

Lazarus / by Ocean Vuong

He came into my room like a god
stepping out of a painting.

Back from the wind, he called to me
with a mouthful of crickets–

scent of ash and lilac rising
from his hair. I waited

for the night to wane
into years before reaching

for his hands, my finger tracing
the broken lines in his palm.

My shadow beneath his shadow
across the hardwood. And we danced

like that: father and son–
our bodies like a pair of legs

swaying
over a broken chair.

—————————–

“Lazarus”

Người đến phòng con như một vị thần
bước ra từ trong tranh.

Trở về từ gió, người gọi con
bằng miệng đầy những dế–

mùi tro và tử đinh hương toả lan
nơi mái tóc người. Con đã đợi

để đêm tàn vào năm tháng
trước khi vươn đôi tay

nắm lấy tay người, ngón tay con phác hoạ
những đường chỉ đứt dọc ngang lòng bàn tay.

Bóng con lồng bóng người
trên sàn gỗ. Và đôi ta cùng nhảy

chỉ thế thôi: cha và con–
cơ thể đôi ta như cặp chân còn

đung đưa
chồng lên chiếc ghế gãy.

– idlehouse dịch

This day 43 years ago, mom was holding An who was just nearly 3 weeks old, along with my older siblings waiting to evacuate from Sài Gòn.  All of my aunts and uncles and cousins and grandparents from mom’s side were there, too, waiting for the gate to open so people could board the departing ship.  The elders later recounted to us the fateful tale  of that day.  Mom, dad, and siblings were all languishing there with thousands of others, and then by late afternoon, mom turned to dad and said haltingly, “Perhaps….. we go home and come back tomorrow?”  Dad waited just for that line, the young couple took their kids to the car and drove home.  Shortly afterward, the gate opened, every single immediate member of mom’s family left for the US.

Mom went home to face years of postpartum depression, anxiety, and a soon to be arrested husband.  When I became a mother, holding young infants, I did wonder what it was like to be in her shoes. Exhausted and physically unwell, a demanding newborn who needed to be changed and fed around the clock, 2 year old and 5 year old and 6 year old in tow.  And a husband in jail who needed to be fed and supported too.  All this from a woman who barely knew how to do any of this, because my grandma used to help taking care of all the kids.

Mom got rid of many books, burned pictures, and bought a red flag with a yellow star, hung it out like many others.  I used to hang that flag out as a kid, on days like this.  But in spite of the fact that mom didn’t say much about the past, didn’t teach us to hate the communist party; in spite of endless propaganda fed to me from the government as a child, I never felt any affinity for that red flag, red being my least favorite of all colors.  I felt no awe or admiration for Ho Chi Minh, or anyone praised by an authoritative forceful body, for that matter.  When I left Vietnam, I missed the green of the land, the pot holes filled with the sky after the rain, missed my second cousins who raised me for the first 3 years of life, missed my godmother, missed the food….. But not the government, not the history, not the sense of pride or nationalism, not the identity of a people.

The overseas Vietnamese community said we stand united under the old government’s flag, the yellow with 3 stripes one, likewise, I have no affinity for it.  It was nowhere to be found in my life when my identity was clearly vietnamese.  When it did appear, it came with endless protests with people in old military attires and strong sentiments against all things related to the communists. It was the other extreme end of the spectrum, it left me alienated.  So when the teacher of my child went through the ancestry section in 2nd grade curriculum, I was totally hands off.  I said nothing about the vietnamese flag, leaving it up to her. She chose the current ruling government’s flag to say that’s where she comes from.  I looked at it and said nothing.  Like me, she was just doing it for the assignment.  She feels equality detached from it. As she went through the researches, she got next to 0 help from me.  She didn’t even care about it enough to ask for help.  I just let it be, because truth be told, I don’t know.  I am a vietnamese without a flag, without pride, without strong sense of nationalism, but I do love some of the people, some of the arts, some of the stories, some of the landscapes, some of the language, some of many things.  I like speaking vietnamese to vietnamese people, i like sharing food, sharing cultural understanding.  But if you ask me shouldn’t i be ashamed to feel no gratitude towards those who have died for either flag, or those who have died to defend the country from whatever — i feel burdened.  It was their leaders in their times who got them to the point of death.  My own uncle left home at a young age of 17 or so, to join the original Viet Minh back in the 40’s.  He was never again seen, believed to have been killed one way or another.  In the large scheme of things, i feel sad for him, i hope he felt his death was worth it, or at least he had no time to feel regrets.  I detest wars, I detest people who are blood thirsty and call young impressionable young people to stand under their cause.  The leaders manage to live, and the young people die.  Don’t burden me with their deaths.

Posted on: April 27, 2018

my earliest memories of mom were mostly Church related, I think one time I was around 5ish, and I misbehaved one way or another.  It was rather late at night, and so I was punished while the rest of the family did the nightly rosary.  I think I cried my way through it.   When my siblings were dismissed and began putting up their mosquito nets at bed time, mom had me do a separate nightly rosary with her.

For some reason, it was very dark, or my memories were dark —  ah, I remember, it was because everyone were supposed to be asleep, so lights were turned off, but still I didn’t repent correctly.  Finally mom got tired, so she had me pray with her, we did the prayers in the dark.  There were long prayers that I couldn’t quite remember, so I just stumbled along, repeating after mom.  There was the last prayer about entrusting everything in God’s hand, but it was rather graphic to a child of 5:  Dear Mary and Jesus,  nights and days, I  leave with you my eyes, my ears, my mouth, my tongue, my heart, and my everything to you ……  As I repeated these words in the dark, I thought of having to pull each part of my body out, bloody and gory, leaving them like sacrifices to God.

Nowadays mom is doing a fast dive into Alzheimer’s, so for those who live faraway like me, we call daily to talk to her, help her socialize a bit, making her days less bewildering, while the siblings living near trying to make arrangements to take care of her.  I hate talking on the phone more than an average person, so I have to set a daily alarm reminding myself to call mom.  And then after a week or two, I don’t know what to say on the phone.  Mom gets incoherent, I feel uneasy.  We are like strangers, the kid who left home early and feel very little connection to people; the mom who lived her whole life so timid; now that she forgets that life, the only thing that we both can seem to hold on to, is God.  So I said mom, should I say the rosary with you?  Many of the prayers she had spent her life reciting, she has forgotten.  So I opened up google and read them to her.  She followed along.  Now she’s like that child praying in the dark, and I’m the one leading her.

My first “real life” boss, my generous, understanding, protective, and loving friend, the one who used to celebrate birthday together with me, watched me grow, get married, have kids; because you have been there for such a significant part of my life, losing you feels like losing a part of myself too.

happenings right now

Error: Twitter did not respond. Please wait a few minutes and refresh this page.

Later!

September 2018
M T W T F S S
« Aug    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
Advertisements