i know what you mean!

Posts Tagged ‘ngôn tình

tuy đọc truyện cảm nhận là thu hút và quá trình đọc rất khá, nhân vật cũng lôi cuốn đáng yêu, nhưng cuối cùng mình đã không cho nó vào list “yêu thích” bởi vì mình dần dần bị chướng mắt với một số phát biểu của nam chính trong 3 chương cuối.  Trước đó OK lắm, xong tự dưng giọng điệu thay đổi một cách khiến người ta suýt điên.  Vài ví dụ tiêu biểu:  trước khi bỏ về quê để lại nữ chính ở trên thành phố ôn thi tốt nghiệp, nam chính đi tâm tình với nam phụ kêu nam phụ giúp trông coi nữ chính học thi.  Hả?  Nam phụ này tuy dễ thương và vô hại, nhưng không phải là một nhân vật có uy tín.

Thứ nhất là cun cút nghe theo lời của ông bố nữ chính, toàn vuốt đuôi nịnh nọt, xong hở tí là đi mách lẻo. Thứ hai, những năm nữ chính ăn chơi sa đà toàn có nam phụ này đi theo, đâu bao giờ khuyên bảo được gì, giờ kêu kèm nữ chính học là sao? nam phụ vốn bảo “tôi không kiểm soát được cô ấy” mà ?  Thứ ba, nam chính mồm thì nói là tin tưởng nữ chính, nhưng sao lại thiếu tôn trọng đến độ đi bàn về dự tính tương lai cho cô ấy với hết thảy mọi người, để rồi người cuối cùng được báo tin mới là cô ấy?  Đừng nói đó là vì muốn thu xếp cho chu toàn này nọ.  Thu xếp kiểu đó là CHA người ta thì đi thu xếp kiểu đó, còn vợ chồng với nhau thì quan trọng nhất là hỏi ý kiến nhau trước, bàn bạc trực tiếp với nhau trước, rồi mới lôi người ngoài vào.  Nữ chính dù gì cũng đã 19 tuổi, ngủ được với cô ấy thì chí ít nên nói thẳng với cô ấy, lập kế hoạch trực tiếp luôn,  khỏi thông qua ai giám sát chi cho mệt.

Ví dụ cuối cùng: lúc ra mắt bố vợ tương lai, bố vợ tương lai nói “Để được tôi chấp nhận, không cần gia thế, bằng cấp, tài sản, địa vị, chỉ cần cậu giúp hàn gắn quan hệ giữa tôi và con gái, thế nào?”  Nam chính sảng khoái nói: “không được.  Cháu sẽ không tìm cách thay đổi suy nghĩ của cô ấy.”  Vừa nói hay ho vậy xong mấy phút sau đã  quay qua dạy đời nữ chính:

nam chính: “Sau này đừng nói chuyện như thế với bố em nữa, hiện giờ em hận ông ấy, nhưng con người ta ai rồi cũng sẽ lìa đời, đừng để đến lúc đó mới hối hận dã không đối xử tốt với ông ấy.”
nam chính: “Mối hận sẽ nhạt dần, nhưng máu mủ tình thân không bao giờ thay đổi.”

đứa nào vừa bảo sẽ không tìm cách thay đổi suy nghĩ của người ta?

Thêm mấy câu phát biểu kiểu vầy nữa:

“……[nhữnng lời ngọt ngào hoặc những thứ xa hoa cháu không cho cô ấy được, nhưng điều cháu có thể làm là ]  sau này chăm lo cho cô ấy như một cô gái nhỏ mãi không bao giờ lớn, không để cô ấy bị một chút tổn thương nào, không gì có thể làm xây xát cô ấy, miễn sao cô ấy vui vẻ.”

Một cô bé 19 tuổi lêu lổng qua thời niên thiếu thì dĩ nhiên chưa trưởng thành hoàn toàn, nhưng cớ gì cứ nuôi kiểu đó cả đời?  Cho thêm vài năm nữa chín chắn lên hổng chừng.   Đến cả ông bố cũng vì muốn con gái mình có cơ hội để trưởng thành và hiểu đời hơn một chút nên mới gửi con cho một người mà ông ta cho là đứng đắn và đáng tin cậy, muốn con gái trải nghiệm cuộc sống hoàn toàn khác biệt ở nơi nghèo nàn khổ cực, và nhờ trải nghiệm ấy cô con gái đã chín chắn hơn, vậy mà nam chính nói 1 câu hoàn toàn trái ngược với thông điệp của câu chuyện.

Không thích kiểu nam chính lấy 11 tuổi mình đòi làm cha người ta.

 

 

không cần biết plot truyện là gì, chỉ cần biết nam chính làm nghề gì.

Screen Shot 2017-06-15 at 12.58.19 AM

66ac98dae8adf36b1a835724ceba6925

 

.
Ngày xửa ngày xưa, trên một hành tinh…. Giống y chang như trái đất……

“Con cáo im bặt và nhìn hoàng tử bé rất lâu:
– Cậu làm ơn… hãy thuần hoá tớ! ”

(HOÀNG TỬ BÉ, Antoine de Saint-Exupéry, Trác Phong dịch)

.
———– tớ là đường phân cách trở về hiện thực ————
.
.
Ngải Tĩnh (với ông thầy bói): “Ngài xem cho nó xem. Sinh ngày 25 tháng 10 năm 1981. Tên là Lô Hân Nhiên. Đại sư ngài tính nhân duyên cho nó với ạ.”
Đại sư (hai mắt trợn ngược, bấm đốt ngón tay): “Nóng tính, đột nhiên có tiền, cần kiệm, vô mưu, thiếu dũng, thị phi đa đoan, cha mẹ đắc lực, được chồng giúp đỡ, nhân duyên sớm tới.”
Hân Nhiên: “Vậy xin hỏi sớm là năm nào?”
Đại Sư: “Năm 23 tuổi, cô đã gieo hạt, cũng đã nảy mầm”
.
.
————- tớ là đường phân cách tèng teng teng ————-
.
.
Hân Nhiên: “Dùng thận của tôi được không?”

Bác sĩ: “Tôi sẽ làm kiểm tra cho cô. Cùng một trực hệ, tỉ lệ phù hợp khoảng 70%. Nhưng tôi không đề nghị cô làm vậy. Cô còn trẻ, thiếu một quả thận sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của cô.”
Hân Nhiên: “Bác sĩ, bố tôi không có bảo hiểm y tế. Tất cả phí tổn đều phải tự chi trả. Phí phẫu thuật ghép thận có cao không?”

Bác sĩ (cau mày): “Bất kể là ghép thận hay lọc máu, nếu không có bảo hiểm, chi phí đều rất cao. Ghép thận cần tới hai mươi vạn tệ, sau đó còn cần chăm sóc cả đời…….”
.
.
——- tớ là đường phân chia của số phận đẩy đưa ——-
.
.
Jang Dong Gun (phiên bản Trung): “Cô muốn bao nhiêu?”
Hân Nhiên: “Bằng này!”
JDG: “Đó là bao nhiêu? Hai trăm?”
Hân Nhiên (xua tay): “Hai mươi vạn.”
JDG (nét mặt “nhàn nhạt): “Lô tiểu thư, mời cô nói cho tôi biết vì sao cô đáng giá này?”

Hân Nhiên (xoắn góc áo, độc thoại): vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Tôi phải nghĩ ra thật nhanh. Nếu Ôn Khiếu Thiên ở đây, anh sẽ nói cho tôi biết đáp án chứ?

Hân Nhiên: “Bởi vì tôi là tiến sĩ.”

JDG: “Nhưng cô đã ba mươi tuổi.”

.

———– tớ chính là 5 phút sau ————-
.
.

JDG: “Tắm xong tới đây với tôi.”
.
.

—————- tớ là rèm che cho cảnh không hợp với trẻ nhỏ ——-

.

Quý đồng minh hội máu, truyện này muốn vặn cỡ nào cũng có vặn, nhưng nữ chính cũng có chủ kiến:

Hân Nhiên: “Nếu đã vậy, bảng giá có thể cao hơn một chút không?”

khồng, ý là câu kia cơ !!!

Hân Nhiên: “Tôi phải nói rõ ràng, những thứ như SM, 3P gì đó, tôi không thể tiếp nhận.”

Chính nó. Cho nên, quý vị không cần sợ khẩu vị nặng trong lãnh vực này.

Thể loại truyện ngược tâm ngược thân và đầy kịch tính kiểu Thuần Dưỡng, khi đọc nó mình coi “tình yêu cao cả” “tình yêu lý tưởng” “chân tình” “logic” “hợp lý,” “lương thiện,” “nhân bản” v.v. = mây bay. Mình chỉ xét tính “giải trí ” của nó, nếu đọc, cho dù mâu thuẫn, vô lý cách mấy đi nữa, mà nhân vật vẫn lôi cuốn, tình tiết được kéo lên cao trào một cách khéo léo, thì đối với mình = đạt.

Máu chó, tạt bởi một mụ hoặc lão bá vơ nào ngoài đường, nó chỉ tanh tưởi hôi hám và phản cảm. Nhưng đưa cho một người hoạ sĩ, họ sẽ tô vẽ lên một bức tranh rực rỡ không thua gì sơn màu. Thế nên, con tim bạn nếu tưởng như đã bình lặng sớm không còn biết thổn thức, chi bằng chúng ta mạo hiểm một phen ?

———————————–
.

.
JDG: “Lại đây.”
[……]
JDG: “Cởi áo choàng ra.”
[……]
JDG: “Ngồi lên.”
[……]
.

 

“Thuần Dưỡng” tác giả: Phá Đầu.

.

Trong nhiều truyện của Twentine, tôi thấy có một chủ đề khá đặc biệt, nhất là trong thể loại ngôn tình, đó là chủ đề “bi kịch đơn phương.”

Thường thì công thức của truyện ngược là: có chuyện gì đó kinh thiên động địa xảy ra với A, B không biết, xong dần dần sau đó bí mật này mới được tiết lộ, B biết được sự thật thì điếng người, đau lòng, ân hận, và tìm mọi cách bù đắp cho A.

Trong truyện của Twentine mấy màn này không có phần sau.

Ví dụ, trong Trọn Đời Về Sau, cô giáo Chân cả đời ăn ở hiền lành, bỗng một lần trong đời nổi hứng, tức thằng ranh con dám chửi mình trông không ra đàn bà, thế là hôm sau tóm được nó trong góc, quyết định thử ra tay làm người ác, dùng lời nói để KO em Côn trong lúc ẻm đang low nhất và cần được động viên nhất.  Trong thâm tâm Hà Lệ Chân chỉ nghĩ kiểu như “Dám chứi tôi à, tôi cho em ăn lại thuốc đắng của em xem em có dễ chịu không!”  Mà nào ngờ em Côn ăn bát thuốc đắng đó xong vạn kiếp bất phục, chạy đi bán thân luôn.   Tuy sau này tình cảm giữa Lệ Chân và Vạn Côn cực tốt, và Vạn Côn cũng có vẻ như không canh cánh chuyện xưa trong lòng nữa, nhưng khoảnh khắc mà Vạn Côn phải hứng chịu 100% lực sát thương của những lời Hà Lệ Chân nói, sự sụp đổ của Vạn Côn đã được tác giả miêu tả vô cùng chi tiết và rõ rệt, khiến độc giả đều cảm thương.  Thế mà sau đó, Hà Lệ Chân không bao giờ biết.

Hay ví dụ như trong “Chiếc Bật Lửa,” chuyện mà Chu Vận gần như sụp đổ hoàn toàn cuối quyển 1, được tác giả miêu tả rất rõ ràng như vậy, thế mà Lý Tuân cũng không bao giờ biết được, Chu Vận cũng chưa bao giờ trách Lý Tuân đã bỏ mặc cô khi đó.

Hay là như trong “Nhánh Hồng,”  chuyện Mễ Thịnh lầm tưởng là Trần Tinh Trạch đã nhận lời tỏ tình của anh, sau đó xxoo đã đời hôm sau quên sạch bách, vác đít chạy biến…..

Trong tất cả những biến cố này, nhân vật A hoàn toàn tự ngụp lặn trong đau khổ một mình, ngụp lặn đã rồi thì tự mình bò ra khỏi đó, không nhắc lại nữa.  Tôi thích cách Twentine xử lý những “bi kịch đơn phương” này, bởi vì:

1. thiết tưởng khi người ta yêu nhau thật sự, tâm hồn của họ hướng về nhau thật sự, thì không cần bi kịch hoặc lòng ăn năn kích hoạt cảm tình của họ.  Nhân vật B sẽ vẫn tiếp tục yêu thương A và vì thế cố gắng đối xử tốt hơn với A chỉ vì họ thật lòng muốn cho A những gì tốt nhất.  Trải qua thời gian, tình cảm của đôi bên được trở nên bền vững bởi cố gắng của mỗi cá nhân chứ không bởi vì ai đó ăn năn hối cải đau lòng v.v….
2. có đôi khi hối hận không hữu ích bằng việc tiếp tục tiến bước và tiếp tục làm chính bản thân mình.  Có một số nhân vật, nếu như họ biết được sự thật, cũng chưa chắc thay đổi được gì, ví dụ như Viên Phi Phi, hoặc như Lý Tuân.
3. Cho dù là bi kịch, nhưng nhân vật A vẫn chịu trách nhiệm hoàn toàn đối với những gì xảy ra với mình, không mang thái độ oán trách hoặc mong đợi ai tới cứu mình.  Khi chuyện qua đi rồi họ thực sự buông xuống được chứ không để quá khứ tiếp tục ám ảnh tương lai.  Ngay cả với Dương Chiêu mình cũng thấy cô ấy có thái độ này, tuy sau cùng cô thua cuộc.
4. Mỗi một con người thật sự là một vũ trụ cách biệt, cho dù có yêu nhau, tâm linh tương thông, sẽ có những điều mà chỉ một mình nhân vật biết, có những ký ức chỉ một mình nhân vật ghi lại……

yup.  Mễ Thịnh is having my heart for breakfast, lunch, and dinner.  And then he shits on it.  oh so gently.

Mễ Thịnh ngước mắt.
Mấy câu hàn huyên liên quan đến công ăn việc làm còn chưa kịp kết thúc, đôi mắt sau cặp mắt kính của nhà sản xuất họ Hoàng đã lạnh đi.  Mễ Thịnh âm thầm thở dài trong lòng, từ ghế sô pha nhổm dậy.
Nhà sản xuất họ Hoàng:  “Ta cho phép ngươi đứng dậy à?”
Mễ Thịnh giữ nguyên tư thế nửa đứng nửa ngồi, hơi cảm thấy xấu hổ.  Đại khái là anh đã đoán được cái câu kế tiếp của họ Hoàng sẽ là gì.

“Quỳ xuống.”
Quả nhiên.

Mễ Thịnh liếc đồng hồ đeo tay một cái.  Mười rưỡi.  Không biết bốn tiếng sau, tấm thân mình sẽ thành cái dạng gì.

– ch. 14

aww fuck, I need an emotional support group to get through Mễ Thịnh’s trauma :(((((((((((
I mean, i have read S&M stories, but often, these romance writers write it from the tự sướng angle, they talk about it from the  Sadist’s POV, from the AV angle.  Twentine writes it with an indifferent tone, but the angle is one of compassion.  She writes about the victim’s helplessness and also resignation, the thought of “just get through this and stay alive” .  She actually writes it better than Giá Oản Chúc did Bạn Chanh.  and it fucking hurts >_<

có ai còn nhớ bạn Mâu Quyên / Kỷ Viện Viện và cuốn sách tự truyện năm nào không?  Mình câu được nhà thầu rồi, nhà thầu này còn là dân thượng đẳng nữa.  Nếu bạn đọc nhớ comment hoặc để lại dấu vết gì đó khuyến khích bạn Thỏ nhé.

https://grabiz.wordpress.com/dt/

 


happenings right now

Later!

July 2017
M T W T F S S
« Jun    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31