i know what you mean!

write this down so I can use it.

Summer looked at her own fingers and freaked out last night saying “spiders spiders!!”  hysterically last night.  I had to hold both of her hands down to make her feel safe.  What a night.  nice emerging imagination.

Advertisements

21151308_2003908663229448_398267665919442950_n.jpg

Khang_Thành

Văn Khang Thành khá kén độc giả, hình như càng ngày càng kén. Nhịp của truyện này còn chậm hơn cả Cơn Mưa và Đoàn Tàu, đọc nó còn mệt hơn bất cứ truyện nào gọi là “mệt” từ xưa đến giờ mình gặp, tuy vậy, mình rất thích nó. Một tình yêu bình thường, có phần nhàm chán, song người kể chuyện rất có tâm, quan sát rất kỹ, và tìm cách lột tả nét đẹp bình dị mà mỗi mối tình đều có, lột tả những nỗi đau bình thường của nó thật trọn vẹn, để khi xếp cạnh những thứ hoành tráng hơn, nó vẫn không hề thua kém. Khang Thành đã viết một truyện tình thanh xuân vườn trường như thế cho chúng ta đọc.

Tình yêu đầu tiên, theo thời gian và tuổi, càng lúc càng không đơn giản nữa. Khang Thành nói, những điều 17 tuổi dám làm vì yêu, 21 tuổi sẽ lưỡng lự. Cho nên mới có rất nhiều mối tình đầu chết yểu. Tôn Tâm Nghiên, vốn là một cô gái sớm rụt rè lo được lo mất, lấy hết can đảm đi yêu ở tuổi 17, để rồi đến tuổi 21, cô dần cảm thấy mệt mỏi. Hà Tần vẫn luôn yêu cô đến thế, thật đáng tiếc.

Truyện chưa hoàn, có vẻ như HE hoặc OE.

Trong truyện này, bạn có thể thấy được tác giả đề cao cái gọi là phép “lễ độ” và “lịch sự” giữa con người với nhau. Nhân vật của Khang Thành sẽ ích kỷ, sẽ vô ý, nhưng sẽ không cố tình giẫm đạp lên nhau. Lúc cãi vã, giận dỗi, họ vẫn không nỡ lòng nói những lời khó nghe. Khi tức giận tột độ, có những cuộc gọi bị ngắt ngay giữa chừng, vì đối phương quá giận, mà không nỡ nói nặng người mình yêu.

Đây là cảnh nam nữ chính chia tay cuối chương 72.

—————- trích dịch —————

CÁP NHĨ TÂN đổ một trận tuyết lớn xong, trên đường về sau khi tan học, Tôn Tâm Nghiên nhận được một cuộc gọi từ Hà Tần.
Cậu nói thẳng một câu: “Em quay về bên anh, anh về nước, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Tôn Tâm Nghiên đứng bên cây tùng đã bị tuyết phủ trắng, im lặng một hồi, rồi nói rất bình tĩnh: “Hay là bọn mình cứ thôi đi.”
Hà Tần được trải nghiệm cái cảm giác gọi là “một phát trúng ngay tim” : “Tôn Tâm Nghiên, trước đây không nhận ra, em thật nhẫn tâm.”

Trong lòng đau xót, nhưng Tôn Tâm Nghiên lại cười, “Hai người cùng trèo núi, anh càng trèo càng cao, em theo không kịp nữa. Anh không thể nào đứng ở đấy chờ em được.”
“Cho nên buông xuôi? Anh kéo em cùng lên.”
“Anh kéo, em cũng không muốn tiếp tục lên, em không thích mệt, em càng không cần anh phải đứng đấy chờ em, em vốn không thích đỉnh núi, em thích chân núi. Hà Tần, em vẫn luôn tin rằng, chỉ cần anh muốn làm gì đó, anh nhất định sẽ làm được. Cho nên anh cứ thẳng tiến đi anh, mai này ngoảnh đầu nhìn lại, biết đâu anh sẽ vui mừng vì quyết định năm xưa của mình, rồi mới biết đây là một lựa chọn tốt nhất cho chúng ta. Hãy ngừng lại ở đây thôi, nhe anh?”

Tuyết trắng bao phủ con đường trong khuôn viên, hàng cây cao thẳng đứng, những toà nhà cao vuông vức, cánh chim không biết sợ cái lạnh của phương Bắc đang bay dưới bầu trời đông màu xanh lơ, rồi biến thành một chấm nhỏ phía trời xa.

Hãy dừng ở đây thôi nhé, dừng ở chốn phong cảnh đẹp đẽ nhất này.

Hà Tần: “Anh hỏi em một lần nữa, em đã quyết định rồi?”
Tôn Tâm Nghiên: “Em đã quyết định rồi.”

Nín lặng lâu thật lâu, trong điện thoại truyền đến giọng nói đang nhẫn nhịn của Hà Tần, không biết là đang khóc, hay đang cười, “Đừng hối hận đó ngốc con, anh thật sự yêu em.”
Nước mắt lạnh như băng đã sớm chan hoà trên má, khói trắng bay ra theo giọng nói run rẩy của Tôn Tâm Nghiên: “Cảm ơn…….”

Em không hối hận, em sẽ chỉ biết cảm ơn.

Cảm ơn sự xuất hiện của anh, cảm ơn sự bảo bọc của anh.

Cảm ơn anh đã tặng cho em giấc mơ của tuổi 17, cảm ơn con đường anh đã đi qua cùng em.

Cảm ơn anh, thật sự yêu em.

 

hết bài review.  8/31/17


9/16/17  quay lại ghi thêm 1 chút thông tin:

đã kết ở chương 81 tuần trước, HE (sẽ có thêm ngoại truyện)
Cảm giác là đọc 3/4 truyện là kiểu cảm giác mệt mỏi nhưng cũng rất ngọt ngào. Tình cảm của nam nữ chính thời còn đi học rất đẹp. Đến 1/4 cuối thì truyện bị hơi mất đà. Diễn biến luôn trung thực với logic thực tế, nhưng chính vì nó quá thực tế, sẽ có rất nhiều người đâm chán hoặc mất kiên nhẫn với nữ chính. Một số bạn đọc thì kêu nữ chính chảnh chó. Bản thân mình đọc cũng hơi sốt ruột với thái độ của nữ chính ở khúc cuối, bởi nếu là bản thân mình sẽ tuyệt đối không hành xử như vậy. Nhưng vì tính cách đã được xây dựng một cách nhất quán, thành ra cách cô ấy đối xử với nam chính ở khúc cuối cũng không có gì lạ; hợp lý.

Nhận xét chung của mình sau khi đã đọc 3 tác phẩm của Khang Thành là: truyện của Khang Thành mang tính lan man nội tâm chực rớt qua phía dòng văn ý thức (stream of conscioussness) và vì thế, thiếu kịch tình.

Kiểu người mà thích đọc Twentine hoặc Vĩ Ngư v.v. sẽ đâm ra mất kiên nhẫn với nhân vật của Khang Thành, bởi vì nhân vận của Khang Thành hoàn toàn lập lờ vật vờ ở 1 chỗ, không bị sóng đời dời sông lấp biển quăng từ dưới đáy biển lên bờ rồi từ trên bờ bị xúc đi nung thành thuỷ tinh v.v.

Mình vẫn đề cử cho những bạn đọc nào thích truyện kiểu “Những Tháng Năm Hổ Phách,” “Tuổi Xuân Của Em Toà Thành Của Anh,” “Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu,” v.v.. Bạn nào muốn bắt tay vào edit/dịch nó thì phải là loại người thích văn thật chậm….. thật chậmmmmmm…. Văn phong không khó chuyển ngữ, nhưng cần sự uyển chuyển mềm mại.

x

Posted on: February 14, 2018

we are something we don’t know
watered by desires and grow

「 restless 」

the tax bill has things like defining a an embryo as a “child” for the purpose of setting up a college savings account, written as law, it paves ways for future ruling in favor of anti-abortion.  It eliminates the requirement for ACA, which means people once again get denied of health insurance if they have a pre-existing condition.

My family is in the bracket where we will gain from this piece of shit, but we wanted NONE of it.  We would have been ok with paying more taxes if it means stricter tax laws for top 1% of rich people, especially businesses.  We don’t want some temporary gains that wreck the country’s infrastructure, upset social stability.  It will also make college education for our children more difficult later on, I’m very sure about it.

Today the republican congress acted no different than the Vietnamese communist officials that their supporters often sneers at whenever Bernie Sanders talks.  The Vietnamese officials in Vietnam steal from the people, take whatever money they can get their hands on, and prepare not for reelection, but a rich ticket out.  The republicans did just that today, ignoring their constituents’ wishes, voted to give themselves money, and then leave during 2018 election.

my first thought: oh wow, Jumpa Lahiri is big enough to reach Viet Nam
my 2nd thought: omg the title!

“Interpreter of Maladies” got translated as “Người Dịch Bệnh.”   If Lahiri were maybe  Dan Brown, I think the direct translation is fine.  But for someone like Lahiri whose proses read like fluid poetry, the fact that she put pains into this title, cannot and should not be translated so abruptly like this.  If you put “dịch” next to “bệnh” it gets connected to “bệnh dịch” – plagues.  And it’s such an abrupt world.  I think had the title been “interpreter of diseases” or “interpreter of illnesses,” I would have been ok with the translation, but because the “maladies” gives the title a very layered suggestion, I would want something like “thông ngôn của bệnh tật.”  Thông ngôn is an old world, appropriate counterpart to “maladies” which is also an “old” sounding word.

nguyên tắc của bạn là gì ?
nguyên tắc của tôi, cơ bản nhất, là công bằng.
bởi vì nơi nào có bất công, nơi đó làm tôi mang cảm giác tuyệt vọng, cho nên đường sống cho chính mình là tôi tìm đến sự công bằng.  Cho dù đứa tôi căm ghét nhất, nếu như nó tuân thủ tất cả mọi luật lệ trong cộng đồng, tôi sẽ để kệ.  Điều tôi sợ nhất, khi nắm trong tay bất cứ một trách nhiệm gì, đó là không có khả năng để đòi được công bằng cho những  thành phần thấp cổ bé miệng.  Đối với tôi, quan trọng nhất chính là kẻ ở địa vị thấp nhất.  Họ sẽ là thước đo cho bất cứ một mô hình kim tự tháp nào.

“My father, who just passed away on the day he turned 93 — which was his wish — his last words were ‘I didn’t know it was going to be this hard'”

“It” being letting go of life.

also,

“Our son, the first year he went to college was also the year they held the biggest national republican convention in that state, biggest one in history.  So he followed his buddies to the protest and they all got arrested.  When we found out that he was in jail, we were a good 8 hours away, there wasn’t much we could do for him.  We weren’t worried about him being in jail, because that was the consequence of his action, but we were worried that he was going to miss classes that we paid so much money to have him attend, so the only thing we could do was calling the dean of his school at 2 a.m. in the morning and said, ‘Hi, remember the black & white couple you met last week? That’s us, well, our son’s in jail, could you go get him out?’ So the dean went down to the police on our behalf.”

happenings right now

Later!

February 2018
M T W T F S S
« Dec    
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728  
Advertisements