i know what you mean!

nguyên tắc của bạn là gì ?
nguyên tắc của tôi, cơ bản nhất, là công bằng.
bởi vì nơi nào có bất công, nơi đó làm tôi mang cảm giác tuyệt vọng, cho nên đường sống cho chính mình là tôi tìm đến sự công bằng.  Cho dù đứa tôi căm ghét nhất, nếu như nó tuân thủ tất cả mọi luật lệ trong cộng đồng, tôi sẽ để kệ.  Điều tôi sợ nhất, khi nắm trong tay bất cứ một trách nhiệm gì, đó là không có khả năng để đòi được công bằng cho những  thành phần thấp cổ bé miệng.  Đối với tôi, quan trọng nhất chính là kẻ ở địa vị thấp nhất.  Họ sẽ là thước đo cho bất cứ một mô hình kim tự tháp nào.

Advertisements

“My father, who just passed away on the day he turned 93 — which was his wish — his last words were ‘I didn’t know it was going to be this hard'”

“It” being letting go of life.

also,

“Our son, the first year he went to college was also the year they held the biggest national republican convention in that state, biggest one in history.  So he followed his buddies to the protest and they all got arrested.  When we found out that he was in jail, we were a good 8 hours away, there wasn’t much we could do for him.  We weren’t worried about him being in jail, because that was the consequence of his action, but we were worried that he was going to miss classes that we paid so much money to have him attend, so the only thing we could do was calling the dean of his school at 2 a.m. in the morning and said, ‘Hi, remember the black & white couple you met last week? That’s us, well, our son’s in jail, could you go get him out?’ So the dean went down to the police on our behalf.”

Em biết không, anh chưa bao giờ hạnh phúc như buổi sáng hôm ấy. Chúng ta cùng dạo bước trên một bãi biển hơi giống ở đây, đấy là một mùa thu, một mùa thu đẹp, một mùa không hiện hữu ở bất cứ nơi đâu khác ngoài miền Bắc Mỹ. Nơi đó tên gọi của nó là “mùa thu người da đỏ.” Nhưng khi đó, nó chỉ đơn thuần là của chúng ta.
Em trong chiếc váy dài, trông như một bức màu nước của Marie Laurencin. Và anh nhớ, , anh nhớ rất rõ lời anh đã nói với em trong buổi sớm mai đó.  

Đã qua một thiên thu, một thế kỷ, đã qua một năm.

Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.

Hôm nay, buổi sớm thu ấy đã quá xa anh rồi, nhưng anh vẫn như còn nơi đó. Anh nhớ đến em, em đang ở đâu, em đang làm gì. Anh có còn tồn tại nữa không, đối với em? Anh nhìn con sóng sẽ không bao giờ cập bờ cát, trông mà xem, như nó, anh luôn quay lại. Như nó, anh ngủ trên bãi cát và anh nhớ lại, anh nhớ lại những buổi triều lên, nhớ mặt trời và những hạnh phúc đã trôi qua trên bãi biển.

Đã qua một thiên thu, một thế kỷ. Đã qua một năm.

Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.
Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.
Hãy đi nào
dù em muốn nơi nào – bất cứ lúc nào
Ta sẽ yêu nhau như ban đầu
khi tình theo tháng năm dần tan
suốt cuộc đời, sẽ như giấc mơ của sớm mai này
bao rực rỡ, của sắc thu Anh-Điêng.

 

 

 

——-

lời việt: idlehouse

#đề_cử #Chiếc_La_Bàn_Vàng #Philip_Pullman #His_Dark_Materials#The_Golden_Compass
#idlehousereview #huyền_huyễn #trẻ_em

Bộ truyện này thuộc về một series tên tiếng Anh là “His Dark Materials,” gồm 3 tập:
1. Northern Lights (tạm dịch: Bắc Cực Quang)
2. The Subtle Knife (tạm dịch: lưỡi dao huyền ảo)
3. The Amber Spyglass (tạm dịch: lăng kính hổ phách)

Trải rộng trên nhiều vũ trụ khác nhau, nhiều xã hội khác nhau, và nhiều cuộc đời khác nhau.

cuốn 1.
Ở một thế giới steampunk trong giải ngân hà mênh mông này, có một cô bé tên là Lyra. Trong thế giới của cô, hồn của con người luôn đi theo bên như hình với bóng, trong dạng thú vật. Hồn của Lyra tên là Pantalaimon, một thú vật đa hình đa dạng, bởi vì hồn của trẻ em luôn thay đổi, Lyra sẽ không biết hồn của mình là con vật gì cho đến khi cô đến tuổi trưởng thành. Thế giới của Lyra bị cai trị bởi một hệ thống tôn giáo cực đoan, họ tin rằng vật thể gọi là “Bụi” trong vũ trụ thật ra là “tội tổ tông” trong Kinh Thánh, và thứ “Bụi” này bám nhiều vào người lớn hơn là trẻ em, thế nên những nhà khoa học tôn giáo muốn tìm hiểu tại sao. Vì thế, họ bắt cóc rất nhiều trẻ em, gửi tới một trung tâm thí nghiệm ở Bắc Cực, và thực hiện một màn thí nghiệm khoa học kinh hoàng:chặt lìa hồn của chúng để quan sát hậu quả và quan sát trạng thái của “Bụi.”

Lyra vốn sống trong một ngôi trường quý tộc, cho đến một hôm cô bé bị hệ thống tôn giáo ép buộc giao vào tay một thiếu phụ quyền uy. Thiếu phụ ấy trao cho cô một chiếc la bàn vàng, nó dùng “Bụi” để trả lời bất cứ câu hỏi nào Lyra hỏi. Vì sao chỉ có mình Lyra có thể dùng nó? Thiếu phụ đó là ai, vừa lạnh lùng thông minh, vừa bảo vệ Lyra vừa hãm hại những đứa trẻ vô tội chỉ để thoả trí tò mò và dục vọng thống trị của một hệ thống tôn giáo. Những người bạn dọc đường sánh vai với Lyra, những phe nhóm nho nhỏ ẩn nấp trong bóng tối là những con thuyền đưa Lyra đến gần Bắc Cực hơn, nơi cậu bé bạn học Roger của Lyra đã bị bắt cóc và giam nhốt. Q. 1 là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm đầy kịch tính, và những con người và con vật không màng đến sự an toàn của bản thân chỉ vì hy vọng ngày mai sẽ có bớt đi 1 đứa trẻ bị hãm hại.

cuốn 2.
“Lưỡi dao huyền ảo” – một bên có thể cắt không gian, và một bên có thể cắt bất cứ vật thể nào. Nó thuộc về Will, một cậu bé 12 tuổi của một thế giới tên là Cittàgazze. Thế giới này có nhiều vật thể bí ẩn, có nhiều nhà khoa học điên rồ, và bởi vì suy đồi của văn hoá và lòng tham của con người, thế giới này đang dần dần chìm trong sương mù. Đó là một vật thể những nhà khoa học đã vô tình để xổng, nó hút hồn của tất cả những người trưởng thành, do đó thế giới này chỉ còn lại trẻ em. Will đang trên đường tìm kiếm người cha mất tích của mình khi cậu gặp cô bé Lyra cùng với những bà phù thuỷ của cô.

cuốn 3

thôi đọc review 2 cuốn đủ òi, cuốn 3 chúng nó iu nhau rồi sự cân bằng của vũ trụ vạn vật đè lên vai đôi trẻ, biết làm sao đây hic híc hu hu, đọc thì sẽ biết.

———————
truyện này mình đọc hoàn toàn bên tiếng Anh, mình thích cả 3 cuốn, cuốn đầu set up nên nó dĩ nhiên là hoành tráng nhất, nhưng mấy cuốn kia cũng kiểu sâu xa nghiền ngẫm v.v. nên đọc chầm chậm cũng ngấm lắm. Văn của Pullman khá hay, mình đọc mà đắm chìm hoàn toàn trong thế giới của ông. Chả biết bản tiếng Việt ra sao…..

#review #phương_tây #The_Sword_Of_Truth #Terry_Goodkind #tiếng_Anh
#idlehousereview

Vừa rồi viết gần được 700 chữ review cuốn Lolita chứ chả chơi, mình đang đíp gần tới đáy thì fb chập mạch nuốt sạch, cứ như ý trời phán “cấm mày đíp.” Giờ mình đành cam nhận số mệnh, đi review truyện cực kỳ rác rưởi nhưng đọc rất sướng.

Truyện này thuộc loại huyền huyễn kiểu lang thang giống Chúa Tể Của Chiếc Nhẫn, nhưng đảm bảo không đíp như Nhẫn, thịt đầy đủ hơn nhẫn, và gái gú cũng xuất hiện thường xuyên hơn Nhẫn.

Mình không cho bạn cốt truyện đâu nhá, mình cho bạn phác hoạ của nhân vật nữ chính:

Kahlan Amnell đang trên đường sơ tán, thưa quý vị, bởi vì bên nước của nàng có biến. Nàng lang thang nơi bìa rừng thì nàng gặp một chàng trai dại khờ non nớt với tâm hồn trong lành như suối nước mùa hè.

Kahlan Amnell có một bí mật không nói với ai được, thưa quý vị, nhưng mà tại chúng ta là chị em bạn tốt, để mình nói toẹt ra đây: nàng là NỮ HOÀNG của thần tộc, thần tộc này cứ như loài nhện cái ý, cắn nam 1 phát là nam như mất hồn, bị mê hoặc bởi nàng, sẽ theo nàng trọn đời trọn kiếp, nàng bảo hắn tròn thì hắn tròn, cho hắn méo hắn mới dám méo, bảo hắn đi chết hắn sẽ vừa nhảy vực sâu vừa hỏi “tới đáy có cần gửi tin nhắn………..?”

Kahlan Amnell yêu Richard, thưa quý vị, nhưng làm sao nàng dám yêu khi tình yêu của nàng sẽ khiến nàng toả ra mê hương của nhện cái ?
Kahlan Amnell muốn ngủ với Richard, thưa quý vị, nhưng nàng làm sao dám ngủ khi Richard mang một sứ mạng cao cả, là một ngọn đuốc sẽ sáng soi cho một thế giới đang dần dần tiến vào bóng tối…..?

Nhưng dù gì nàng cũng không nên tự cho mình là đúng, tự cho mình là Siêu Nhện Cái đao thương bất nhập. Richard nhìn non vậy chứ thật ra chàng có cây kiếm bự phết. Cho nên mới ra cái tên.

Mời đón đọc.

Truyện diễn biến nhanh, nhân vật khá lôi cuốn, tình tiết chó má đầy đủ nhưng giá trị giải trí ổn, văn phong ổn, nói chung có 1 đống fan cuồng. Đọc sẽ không thấy hoài phí tuổi xuân.

review hết.

ba cuốn theo thứ tự:

Wizard’s First Rule
Stone of Tears
Blood of the Fold

có bộ phim truyền hình tên là Legend of the Seeker.

 

#hôm_nay_đọc_gì
#đề_cử
#Tình_Yêu_Nơi_Đâu #Bộ_Vi_Lan
#hiện_đại
#idlehousereview

———- trích đoạn ————–
…… Mẹ anh đã từng nói với anh rằng, những tay vật giỏi nhất trên thảo nguyên, nếu có thể dùng ánh mắt uy hiếp khiến đối phương khiếp sợ trước, thì coi như đã thắng một nửa. Anh nhìn chăm chăm vào mắt chú Đức, giống như dùng sức mạnh để đi vào tận trong tim của chú.

Khi đó chú Đức từ từ thu lại nụ cười, đấu mắt với anh vài phút rồi phì cười thành tiếng, nhắc lại câu vừa nói: “Có dũng khí!” [……]

Thời niên thiếu nhìn những “nhân vật” qua lại nhà chú Đức như thoi đưa, đúng là Khương Thượng Nghiêu cũng có vài phần tò mò, vài phần muốn được bước vào thế giới của họ. Nhưng khi lớn lên trong những trận đòn bằng chày cán bột của mẹ thì anh đã hiểu: Thế giới đó, anh quyết không thể bước vào, cho dù chỉ là nửa bước.
———– hết trích đoạn ————

Truyện này nằm trong list của mình cả 2+ năm nay, nhưng phải chờ ngày lành tháng tốt mới lôi ra luyện, phải chuẩn bị sẵn tâm trạng thì đọc mới thú vị. Đọc nó rồi mới sực nhớ vì sao hồi trước mình thích đọc “Trầm Hương Uyển” đến vậy – không phải cốt truyện cực kỳ xuất sắc, cũng không phải vì nhân vật đặc biệt lôi cuốn, mà là vì giọng văn của tác giả, và cách tác giả tỉ mỉ phác hoạ từng nhân vật, từng bối cảnh, từng lịch sử gắn liền với câu chuyện. Không rườm rà, không dông dài, chỉ vài mẩu chuyện nhỏ, vài ký ức, vài câu nói hoặc một hai chi tiết, nhưng người đọc lại thấy những con người trong truyện vì thế mà trở nên gần gũi hơn, sống động hơn. Ví dụ, người mẹ của nam chính trong truyện này. Vừa dạy con phải kiên cường dũng mãnh, lại vừa dùng “chày cán bột” để ép nó vào khuôn vào phép, không cho lông bông theo đám giang hồ.

Phim này là bộ cuối của cái hệ liệt “lovers” gồm có “Lovers in Paris” “Lovers in Prague,” đến bộ này hết kinh phí nên không còn location để quay nữa, đành mang tên là “Lovers.”

Dù sao thì đạo diễn, nhà sản xuất, và biên kịch, với tinh thần bất khuất, vẫn quyết tâm “nghèo nhưng máu.” Không có ngoại cảnh hữu tình thì ta bù lại bằng máu chó. Phim này cũng nhờ vậy mà trở thành bộ phim hay nhất trong hệ liệt Lovers.

Chàng: hắc bang tả tướng, âm tàng bất lộ, phong hoa tuyết nguyệt, thân kinh bách chiến, bách chiến bách thắng… sao? Khó hiểu? bớt chữ Hán đi? Đây: “mắc bịnh tiểu đường.”
Trai tráng thế mà lúc lâm trận nguy nan tứ bề lại quên mang theo insulin suýt chết, hãm.

Nàng: yêu tiền như con, nghèo rớt mồng tơi, bác sĩ thẩm mỹ, mạnh miệng mà thật ra rất yếu lòng…… nhất là lúc gặp trai đẹp thì đặc biệt yếu lòng…. lúc đầu trai quá máu me thì bị dí súng – á lộn, dao, phim này chống súng – mới dám băng bó, nhưng sau đó rửa ráy sạch sẽ thì mới đại ngộ.

vốn là mình đang spoil plot thì facebook nó phang cho một cú mất trắng tay, tức sùi bọt mép, nên thôi ý trời đã định, mình chỉ có thể nói, loại phim này nên đóng cửa coi 1 mình, coi với chị em tốt, anh em tốt, hoặc tên bạn trai nào bạn muốn cho nó tín hiệu là “chúng ta không thuộc về nhau.” Nó là phim coi để cho tình cảm được đi hoang, hoàn toàn không có giá trị trí tuệ kiểu ngồi rờ cằm phân tích chiều sâu, nhưng bù lại, cảm giác lên xuống theo nhân vật = rất tuyệt.

💉🐕 Đóng cửa coi 1 mình cảm giác rất phê, sẽ khóc sụt sùi khi họ muốn đến với nhau mà gặp quá nhiều trở ngại, về cách nam chính nhìn nữ chính không nói một lời mà tình cảm rõ như ban ngày (phim này quay xong thì họ date nhau ngoài đời luôn), về cảnh nam vì nữ mà hứng chịu ngàn gậy đòn (may là hắc bang thuộc phái dùng-côn)

💉🐩 coi 2 mình thì chắc thảo luận về màn tình nhân hôn nhau dữ dội đến độ đồ đạc trong nhà rớt hết xuống đất, dộng nhau ầm ầm muốn xập cửa lủng tường v.v., một pha hôn ấn tượng nhất trên màn ảnh mà hoàn toàn không thấy họ thật sự hôn :V (cũng do lỗi của rating hồi đó, chắc phim muốn chiếu vào giờ trẻ em vẫn còn thức hay sao ….)

💔 coi với trai friendlist thì cứ chỉ vào Lee Seo Jin nói, “phải hot kiểu đó mới là người trong lòng tớ  , lúm đồng tiền thế mới gọi là lúm chứ !” Đến đoạn xã hội đen đại chiến mà toàn đánh nhau bằng gậy gỗ hoặc các thứ gậy khác (tại rating của phim không được phép dùng súng này nọ) thì chỉ vào màn ảnh nói chuyện kiểu não tàn: “Đàn ông chân chính không dựa vào vũ khí để chứng tỏ bản thân, mà vào hai bàn tay hoặc ‘gậy,’ — sức mạnh nam tính trời ban cho giống đực!” Nói đến đó chắc trai friendlist sẽ tự động unfriend bạn.

happenings right now

Later!

December 2017
M T W T F S S
« Nov    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031