i know what you mean!

Kế toán Johnson lo lắng hô to: “Sắp không còn thở rồi!” Trên trán Keith nổi lên gân xanh, khi anh sắp lái nhanh chiếc xe Ford cũ kỹ này lên đường ngược chiều thì khóe mắt đột nhiên thoáng qua một bảng hướng dẫn màu trắng đỏ. —— phòng khám bệnh toàn năng siêu hiệu quả, quẹo cua đi về trước 50m…… Thân thể Keith nhanh chóng làm ra phản ứng chính xác, anh cấp tốc đảo quanh tay lái, lái vào trong con hẻm nhỏ chỉ cho phép đi một chiều. Sau khi hoàn thành một loạt động tác này, Keith mới hậu tri hậu giác phản ứng kịp, phần sau bảng hướng dẫn hình như còn có nửa câu —— làm cho đàn ông nhanh hơn, cao hơn, mạnh hơn! Đây là ý gì? Anh đạp mạnh chân ga, không thèm để tâm đến chuyện đó nữa. Ở thời khắc mấu chốt này, không có chuyện gì quan trọng hơn sự sống chết của đối tác của anh.

chỉ ok tàm tạm thôi, nhân vật hời hợt, plot như được trẻ 13 tuổi viết ra. đọc 3 chương vứt

Q: Tìm, who cut your hair?

Day 1
A:  May did.  She took me downstairs, and then she cut it.
May: I DID NOT!! ARGHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!

Day 2
A: The new Julian did!

Day 3
A: The ants did it.  They ate my hair, and then they cut it.

…………

I should just give up.

Trang chụp hình nhắc mới nhớ, đúng là ngày xưa chuyên môn hở tí kéo nhau ra marina ngồi chơi.  Đêm cũng hay đi – Emeryville Marina, Berkeley Marina, nếu không thì leo lên Lawrence Observatory đậu xe trong bãi parking lot, nhìn xuống toàn cảnh East Bay và SF.  Cảnh lãng mạn như vậy nhưng người cà tửng, có khi không cà tửng thì rất nhàm chán, ngồi ngó đực mặt ra chả ai nói câu nào, tay cũng chẳng nắm, mặt cũng chẳng nhìn, nói chung là rất không giống như những gì bạn Trang tưởng tượng khi trông thấy cảnh đẹp bữa hổm.  Mà ngày xưa chưa hạn hán, bãi cỏ xanh rì vào mùa hè chứ không chết vàng khè nham nhở như thế đâu.  Và thường thường thì có ít nhất 10-20 con diều đủ kiểu đủ cỡ tung bay, con lớn nhất là một con bạch tuộc màu tím.

Mà hồi đó cũng chả bao giờ date chính thức, chỉ là nhàm chán không có gì làm thì áo thun quần jeans kéo nhau ra khỏi nhà, nói chung hình như mối tình này chưa bao giờ date :))

 

Truyện này chắc lập kỷ lục được tôi đọc đi đọc lại nhiều lần nhất: 6+

Nói về điểm hấp dẫn nhất của một tác phẩm ngôn tình, thì bạn đọc đòi hỏi gì?  Cá nhân tôi đòi hỏi chemistry.  Giống như coi một bộ phim tình cảm, chemistry rất quan trọng, nếu nhân vật nam nữ mà không có chemistry, cho dù diễn biến tình tiết hay cách mấy, sau khi đọc xong bạn đọc cũng sẽ không cảm thấy lưu luyến chi nhiều.  Có nhiều truyện diễn biến nhàm chán bỏ bu, nhưng tôi vẫn đọc, bởi vì những khoảnh khắc khi hai nhân vật chính tiếp xúc với nhau, pháo hoa bắn đầy trời, tim độc giả đập thình thình, cảm nhận được những cảm xúc của nhân vật, không xuất hiện tình trạng độc giả ảo tưởng “nếu như nữ chính đến với nam phụ thì……”

Trong phim, chemistry đến từ diễn viên.  Còn trong truyện, chemistry đến từ cái hồn của nhân vật.  Không phải cứ trai tài gái sắc là có chemistry, hoặc là tác giả bảo kiếp trước hai người nợ nhau thì thành chemistry của kiếp này.  Chemistry nếu được tác giả nuôi nấng đàng hoàng thì Chí Phèo Thị Nở cũng thành một cặp để đời, mặc dù không có độc giả nào mơ mộng muốn tìm một Chí Phèo hoặc làm một Thị Nở.  Tôi nghĩ để có được chemistry, một trong những cảm giác tác giả phải đem đến cho độc giả là lòng tin tưởng và cảm giác an toàn.  Tin tưởng là tính cách của nhân vật sẽ thoả mãn đòi hỏi logic.  Sau đó là cảm thấy an toàn khi hai nhân vật nam nữ đến với nhau: trai tài mà yêu gái sắc thì độc giả phải cảm thấy trai này không chỉ yêu gái khi gái đẹp, còn không thì lỡ may nhan sắc phai tàn nữ phải biết làm sao?  Để đạt được điều này, tác giả phải viết ra những tình tiết kéo hai nhân vật đến với nhau và thiết lập quan hệ dựa trên một nền móng cảm tình vững chắc – thông hiểu, ăn ý, hợp gu, bù đắp thiếu sót cho nhau v.v. đều thoả mãn.

Tác phẩm Gió là một điển hình của chemistry chói lọi nhất trong thế giới ngôn tình Trung Quốc.  Vũ điệu của hai nhân vật chính là một bản Latin bốc lửa, ngay từ đầu đã có người xác nhận mục tiêu và tỏ rõ ý định.  Tác giả Cửu Nguyệt Hy viết truyện này rất sống động và sôi nổi.  Vào truyện,  mỗi lúc Trình Ca (nữ) và Bành Dã (nam) đụng mặt nhau là mỗi lần toé lửa, vì cả hai đều biết ưu điểm của bản thân, và nhận ra tín hiệu đèn xanh phát ra từ hormones của đối phương, nhưng họ chưa thiết lập được quan hệ vì Bành Dã và Trình Ca không có cùng một nhận định về quan hệ giữa hai người bọn họ.    Đối với Trình Ca, cô chỉ muốn tuỳ tiện hái một cơ thể mang vào giường, bởi vì cô là thợ săn, và đàn ông là con mồi cho cô hồ đồ lấp đi khoảng trống vốn không chỉ thuộc về thân thể.  Đối với Bành Dã, anh không biết rõ mình cần gì muốn gì, nên lầm tưởng cuộc đời của anh bên đồng đội và bạn bè là đã đủ, không cần ai khuấy đảo.
Cả Trình Ca và Bành Dã đều rất lanh mồm lanh miệng, khi họ quạt nhau, mắng nhau, đánh nhau, hoặc trêu ghẹo nhau, mỗi câu mỗi chữ đều tuyệt vời, thành thử mỗi một đoạn đối thoại trong truyện đều rất đáng nhớ và thú vị.

Đến khi họ chính thức xác nhận quan hệ, chemistry giữa bọn họ vẫn không nhạt đi, bởi vì mâu thuẫn và cản trở giữa họ vẫn còn.  Tâm hồn và trái tim của họ đều hướng về nhau, nhưng có khi là hoàn cảnh, có khi là trách nhiệm và lý tưởng, khiến cho họ tiếp tục kéo người đọc cho đến cuối truyện mà không bớt phần hấp dẫn.  Những lúc họ ở bên nhau là những lúc họ đem tâm hồn của mình ra san sẻ với người bạn đời, lúc họ quấn quít xác thịt với nhau là lúc tình yêu của họ được Cửu Nguyệt Hy lột tả bằng hành động nguyên thuỷ — Hồi xưa có lần mấy chị mấy bạn của tôi ngồi thảo luận phim XXX, cuối cùng rút ra một kết luận rằng xem phim XXX kỳ thực cũng không hứng thú nhiều, chi bằng có ai đó lấy những đoạn XX của những phim tình cảm cực kỳ lãng mạn kiểu như “Cuốn Theo Chiều Gió” hoặc “Những Con Chim Ẩn Mình Chờ Chết”  nối hết lại thành một thước phim, nhiều khi sẽ hưng phấn hơn.  Những cảnh nóng trong truyện Gió chính là như vậy.  Khi nhân vật xách nhau vô giường, bạn đọc không cảm thấy họ tục.  Bạn đọc cũng không cảm thấy đỏ mặt xấu hổ.  Trái lại, bạn đọc sẽ có phần chờ mong, có thể mình cũng có cơ hội trải qua thăng hoa trong ái ân như thế (hoặc “đã từng”).  Sex qua ngòi bút của Cửu Nguyệt Hy là một quyền lợi, là một niềm vui, là một điều cả nam lẫn nữ đều mong đợi chứ không có màn nam suốt ngày mơ mộng, còn nữ thì luôn miệng than khổ.

Ngoài ra, Cửu Nguyệt Hy có một tài rất tuyệt vời mà cá nhân tôi thấy cô đã thể hiện rõ nhất trong tác phẩm “Gió” và “Thời Niên Thiếu,” đó là cô ấy biết tận dụng những khoảng lặng ở trong truyện.  Giống như trong những bộ phim hay mà mang tính chất đa cảm, bạn sẽ bắt gặp những cú quay mà ống kính lưu lại trên một chiếc lá hoặc một giọt sương v.v. gì gì đó để gợi lên cảm giác của một ý tưởng khác, Cửu Nguyệt Hy cũng làm như vậy ở trong truyện gió.  Để quân bằng cái chemistry toé lửa của hai nhân vật chính, thường thường sau mấy pha hai bên giương cung bạt kiếm thì Cửu Nguyện Hy cho độc giả một khoảng lặng để suy ngẫm về nhân vật/tình cảnh.    Một trong những trích đoạn tôi yêu thích nhất trong truyện là đoạn dưới đây, nằm ngay sau cao trào của diễn biến trong truyện, lúc Bành Dã và Trình Ca khó khăn lắm mới đại chiến ba trăm hiệp lần đầu tiên (đại chiến thật đấy), tác giả chỉ tả cảnh lúc bọn họ tiến vào cuộc mây mưa, sau đó thì cắt qua cảnh này:

Mặt trời đã xuống núi,
Tiếng người trên đường dần biến mất,
Trời tối,
Mặt trăng nhô lên,
Đường phố chìm trong tĩnh lặng của đêm khuya,
Ánh trăng vấy vào phòng,
Các đội viên về phòng mình ngủ,

Trên giường dưới giường vô cùng lộn xộn, Trình Ca với mái tóc dài xõa rối bời, gò má ửng hồng, mềm mại trong chiếc giường đầy nếp nhăn.

(chương 31 liufeiyang chuyển ngữ)

Đối với tôi, cái cảnh này vô cùng đẹp.  Nó lột tả được một mảng thời gian cực dài đã trôi qua, ngoài ra nó còn dấy lên một sự tương phản giữa những gì bình dị và êm đềm đang xảy ra bên ngoài căn phòng vs. những gì chúng ta không được mục kích đang xảy ra trong căn phòng.  Trước đó, cuộc đại chiến giữa nam nữ gay go bao nhiêu, sống động bao nhiêu, thì cảnh vật ngay sau đó lại đẹp đẽ và đơn giản bấy nhiêu.

Cũng như vậy, sau khi Bành Dã xác nhận quan hệ với Trình Ca ở trong lòng, và giữa hai người trải qua một màn ân ái tương thông từ thể xác lẫn linh hồn, thì tác giả viết vầy:

Đêm đã khuya, âm thanh ngoài cửa sổ dần tan đi, thỉnh thoảng có vài khách qua đường đi ngang, tiếng nói chuyện giống như thì thầm trong bóng tối.
Mùi trên đường cũng tiêu tan, chỉ còn lại hương vị sau khi hoan ái trong phòng.
Người phụ nữ trong lòng đang ngủ, gương mặt khi ngủ yên ổn, lại có chút mong manh. Cô nghiêng người, tay vẫn ôm hông anh.
Bành Dã nhìn cô rất lâu, dưới lầu có cô gái đi qua, khe khẽ ngâm nga ca khúc chưa xong nọ:

Nhưng trái tim tôi luôn bị người chiếm giữ từng phút từng giây
Người tựa vầng trăng luôn mãi im lặng
Tiếng vĩ cầm đơn độc đang tấu khúc ca ‘Nửa vầng trăng sáng tựa cuối thu’
Lo lắng của tôi, khát vọng của tôi, từ nay về sau”

Bành Dã lấn người sang, đặt một nụ hôn lên trán cô.

**

Mấy tiếng trước, cửa quầy bán đồ vặt,
Người phụ nữ đứng đường chặn lối của người đàn ông lại, hỏi một cách yêu kiều: “Anh ơi, cần em bầu bạn không?”
Người đàn ông cười cười, nói: “Cô nhìn người bên kia… Đúng, người phụ nữ hút thuốc… Đó là vợ tôi.”

– chương 45 (liufeiyang chuyển ngữ)

Bài hát dưới đường vẳng lên giữa đêm khuya là tiếng lòng của Bành Dã sau khi đã bị Trình Ca thu phục.  Trình Ca thu phục anh không chỉ bằng thân thể của cô, mà bằng chính con người của cô, những gì anh hiểu biết về cô và nhận được từ cô.  Một Bành Dã mài mòn mưa nắng bao năm, vẫn tưởng mình đã biết yêu đương là gì, tưởng mình cầm lên bỏ xuống đều được, đến giờ phút này nếm trải qua tình yêu với Trình Ca, trái tim mới hiểu nỗi âu lo trong lời ca “nhưng trái tim tôi luôn bị người chiếm giữ …… lo lắng của tôi, khát vọng của tôi, từ nay về sau.”  Cửu Nguyệt Hy không cần phải phân tích hoặc miêu tả tâm lý của Bành Dã một cách trực tiếp, mà xuyên qua tả cảnh, cô đã cho chúng ta cảm nhận được cảm xúc của Bành Dã.

Cửu Nguyệt Hy dùng những khoảng lặng như vầy rải rác trong truyện, chúng nằm ở những đoạn mấu chốt, chúng chất chứa nhiều tình cảm và cảm xúc, nhưng chúng không sến.  Bởi vì sau mỗi khoảng lặng này, diễn biến lại sôi nổi lên, hoặc là chủ đề sẽ đổi qua một khía cạnh nào đó mang một bầu không khí khác chứ độc giả không bị nhấn chìm trong cảm xúc cho đến lúc cảm mạo mà chết. Bản thân của nhân vật Trình Ca và Bành Dã không sến, nên mỗi lúc họ nói chuyện thì thường là vui vui hoặc rất bộc trực, thế nên họ giúp độc giả cân bằng lại cảm xúc (nếu không mà cứ phải FEEL suốt truyện thì mệt chết.)  Những khoảng lắng đọng trong truyện bồi đắp cho chemistry giữa hai nhân vật rất gián tiếp, nhưng không chối cãi vào đâu được.  Mỗi lần hai nhân vật đến bên nhau, chúng lại nổi lên như gió nhẹ, mơn man lòng của độc giả, để độc giả nhận thấy thế giới này đẹp thế nào khi nam chính và nữ chính ở bên nhau.

Bạn đọc có thể đến với “Gió” thông qua những chủ đề nặng ký mà tác giả ấp ủ, ví dụ như chính nghĩa và hy sinh, lỗi lầm và cứu chuộc, đồng đội và bảo vệ môi trường v.v….. Hoặc bạn đọc có thể đến thuần tuý chỉ vì tình yêu giữa Trình Ca và Bành Dã, khi họ va vào nhau, pháo hoa bắn đầy trời, phàm là người có mắt, sẽ không nhịn được mà nhìn, bất kể là thích hay không thích.

Nữ chính vì số phận đưa đẩy mà 18 tuổi trở thành thái giám bên cạnh vua.  Trước đó nàng đã phấn đấu hết mình vì chủ tử, nhưng theo thầy số nói thì mạng nàng quá cứng, lần lượt khắc chết hết 3 phi tần trong cung, rốt cuộc dính vào một cuộc tranh chấp chính trị rồi vua kéo về cung làm của riêng chỉ vì thấy thái giám nhìn vui mắt.

Vua có đúng 1 người con trai 4 tuổi, mất mẹ từ lúc mới lọt lòng, gặp cô gái nào ưng ý cũng tự động gọi là “mẹ.”  Đi vòng vòng trong cung gặp Điền thái giám cũng chơi 1 câu “Mẹ.” luôn, sau đó hai người kết duyên.  Ngoài ra Điền thái giám còn kết bạn được với một con rùa to tướng, trong cung gọi là Thần Quy, Điền mẹ Điền con gọi là “Đái Tam Sơn.”  Rùa này không tuỳ tiện kết bạn, rất trung thành, chỉ quy phục Điền mẹ Điền con.  Thế nên mới có một màn này:

 

Điền Thất vẫn là sợ Đái Tam Sơn nổi lên thú tính loạn cắn người, cho nên không chịu để cho Như Ý xuống dưới. Như Ý cứ thế ngồi ở trên mai rùa nhìn nàng giỡn với Đái Tam Sơn.

Đái Tam Sơn vốn rụt trong mai, bấy giờ bị Điền Thất chụp cái mai vài cái thì nhô đầu ra, Điền Thất sờ sờ đầu nó, nó lại nhanh chóng rụt vào bên trong.

Cứ nhiều lần như thế, cũng không biết là một người một rùa này tới cùng là ai đang đùa ai.

Như Ý nhìn, cười ha ha.

Kỷ Hành nghe thấy tiếng cười của con trai, vô cùng hiếu kỳ, rốt cuộc nhịn không được, buông sách đi ra ra thư phòng.

Chính điện cung Càn Thanh rất lớn, Điền Thất và Như Ý vừa cười vừa thấp giọng nói chuyện, Kỷ Hành nghe không rõ bọn hắn đang nói cái gì, thế là hắn đi qua, đứng ở bên cạnh ngai vàng nghiêm túc nghe bọn hắn nói chuyện.

Điền Thất: “Quy đầu đi ra.”

Như Ý: “Quy đầu đi ra! Hahaha!”

Điền Thất: “Quy đầu vào trong!”

Như Ý: “Quy đầu vào trong! Hahaha!”

Kỷ Hành: “…”

Hai người này giống như hai tên đần độn vậy, không hề biết mệt lặp đi lặp lại hai câu nói kia, rùa đen cũng thành một tên đần độn, không biết mệt mỏi phối hợp bọn hắn, vươn đầu, rụt đầu, vươn đầu, rụt đầu.

“Câm mồm!” Kỷ Hành hét to.

Hai người đang chơi được cao hứng đều nhận lấy kinh hách, ngẩng đầu, trừng tròn mắt mờ mịt nhìn Kỷ Hành. Chờ thấy rõ nộ ý cùng với khuôn mặt của người nọ thì, hai người lại cùng có chút ủy khuất.

Rùa đen cũng nhận lấy kinh hách, rút vào trong mai không lại ra ngoài.

Điền Thất nghĩ thầm, rõ ràng là ngài kêu ta đem điện hạ ra ngoài chơi, chúng ta đang chơi vui vẻ, ngài lại đi ra chọc loạn cái gì nha! Nàng không dám biểu đạt bất kỳ câu oán hận nào, chỉ là nói, “Xin hoàng thượng bớt giận, nô tài ngu dốt, không biết lần này chính mình lại phạm cái sai gì, xin hoàng thượng chỉ rõ.” Người khác đều nói gần vua như gần cọp, đặt ở nàng nơi này thì thành, bạn quân như bạn tên bệnh thần kinh!

Như Ý cũng không hiểu nhìn Kỷ Hành, đầy mặt là biểu tình như muốn nói “Phụ hoàng, ngươi vì sao có thể như vậy”, rất là không chấp nhận.

Kỷ Hành nổi giận rất nhiều rồi lại có chút vô lực, “Không được nói hai chữ kia.”

Điền Thất càng là không hiểu ra sao, “Hai chữ nào?”

“…” Kỷ Hành nghiến răng, nói: “Ngao đầu.” (*) Nói xong quay mặt đi, trên mặt còn mơ hồ phủ một tầng hồng nhạt.

(con ngao thuộc họ hàng nhà rùa, có hình dáng giống rùa.)

Điền Thất còn muốn biện bạch, “Ta không có nói đầu ngao, ta nói là quy ưm—-”

Kỷ Hành trực tiếp bịt miệng nàng.

[.lược bớt  1 đoạn]  …..hắn gí sát mặt vào một chút, híp mắt nguy hiểm nhìn Điền Thất, “Ngươi tới cùng có biết cái từ kia có ý gì hay không?”

Điền Thất dùng sức lắc lắc đầu.

Kỷ Hành có chút bất đắc dĩ. Hắn buông tay ra, cảnh cáo nói, “Tóm lại về sau không cho nói.”

Điền Thất ngoan ngoãn gật đầu, “Tuân chỉ.”

“…” Cuộc đời này của hắn thế nhưng còn có lúc phát ra thứ ý chỉ này, cuộc đời ơi là cuộc đời!

Điền Thật thật sự là tò mò lắm lắm, “Vậy… Hoàng thượng, vậy hai chữ kia tới cùng là có ý gì nha?”

Kỷ Hành trừng hai con mắt, “Cũng không cho phép hỏi.”

“Tuân chỉ, tuân chỉ…”

 

Yên lặng một lúc, Lý Tuân nói: “Cô sợ hắn.”
Ngón tay của Chu Vận run lên, đau lòng thừa nhận: “Không sai, tôi sợ hắn, tôi thật vô dụng.”
Lý Tuân khẽ cười nói: “Cách định nghĩa ‘vô dụng’ này của cô thật thần kỳ”
Chu Vận: “Tôi hận hắn đã mười mấy năm, chẳng làm nên tích sự gì. Hồi xưa hắn bắt nạt Hiểu Nghiên, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn. Sau đó hắn hại anh, tôi cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn…….”
Cô nói một hồi, chợt khựng lại.
“Không đúng, không phải là hắn, là tôi.” Cô ý thức được điểm này, ngẩng đầu lên. “Bởi vì tôi nên anh mới kết thù với hắn, nếu như tôi không kéo anh vào cuộc thi đấu, anh vốn đã không biết cái ngữ ấy. Như thế chị anh cũng không xảy ra chuyện, anh cũng sẽ không phải vào tù, rồi hiện giờ cũng sẽ không——“

“Chu Vận.”
Cậu ngắt những lời nói lộn xộn của cô.
“Cô qua đây.”
Chu Vận ngồi cứng ngắc ở đó.
Lý Tuân lại nói thêm lần nữa.
“Qua đây.”
Giọng của cậu rất trầm, chân cô hoạt động một cách không tự giác.
Lý Tuân đứng bên cửa sổ, Chu Vận đến trước mặt cậu. Mang theo những tiếng nấc sau khi khóc, trông cô như một đứa trẻ đã phạm lỗi.
Lý Tuân lẳng lặng đánh giá cô, gam màu của hoàng hôn chiếu lên gương mặt nhem nước mắt của cô, khiến cô trông xinh đẹp lạ thường, cũng yếu đuối lạ thường.
Cậu có thể hiểu được nỗi sợ hãi của cô đối với Phương Chí Tịnh, cô sợ không thắng được, cũng sợ cậu sẽ vì thế mà oán hận cô.
Thật ra cô cũng không cần phải có ý nghĩ như vậy.

Nét mặt của Lý Tuân trầm tĩnh.
Theo tiêu chuẩn của người đời, trong cuộc đời không dài không ngắn của cậu, những chuyện đáng để hối hận đã quá nhiều rồi. Nhưng theo tiêu chuẩn của cậu, đi được tới bây giờ, cậu vẫn không hổ với bản thân.

Lý Tuân chỉ chiếc bao lớn trong tay của Chu Vận, hỏi: “Đây là gì?”
Chu Vận thút thít trả lời: “Đồ mua cho thầy Lâm.”
“Cô muốn đi thăm ông ấy?”
“Ừm.”
Cậu im lặng một chút, lại nói: “Cô đã tìm gặp Triệu Đằng nói chuyện rồi?”
“Ừm.”
“Trấn an xong xuôi rồi?”
“Ừm.”
Cậu cười cười, “Ai nói là vô dụng, rất hữu dụng mà.”
Lý Tuân rẩy rẩy tàn thuốc xuống đất, nhìn tàn thuốc đang lất phất rơi.

Cậu dựa vào khung cửa sổ, thần thái ung dung.

“Cô có thể sợ Phương Chí Tịnh, không sao cả.” Một tay của cậu cầm thuốc lá, một tay chống bệ cửa sổ, “Ai chẳng có chút ám ảnh từ thuở bé.”

Chu Vận không nói gì, Lý Tuân quay đầu qua, cười một cách kiêu căng, nói: “Yên tâm, cô sợ hắn không bằng một góc hắn sợ tôi.”
Chu Vận phản ứng chậm chạp, “Sao?”
Lý Tuân tốt bụng tổng kết giùm cô.
“Thì là cô sợ hắn, hắn sợ tôi, rất công bằng.” Cậu hiếm hoi thể hiện chút ân cần và nhẫn nại, thong thả giải thích với Chu Vận, “Đã đọc Trại Súc Vật chưa, chỉ có con mồi mới bồn chồn bất an, chăm chăm lo nhìn gió lay cỏ động. Cô sợ hắn, cho nên bao năm nay luôn theo dõi hắn. Mà hắn sợ tôi, cho nên tôi vừa ra cái hắn đã lăm le tôi. Cô không cần lo vụ hắn copy đồ của chúng ta, nếu như hắn ngoan ngoãn cắm đầu lo làm việc của mình, thì đúng là tạm thời tôi không có cách gì với hắn, nhưng hắn nhất quyết phải nhắm vào tôi, hối hả lo giẫm chết tôi, vậy thì đã tạo nên cơ hội cho chúng ta rồi.”
Chu Vận nghe xong, vô cớ hỏi một câu, “Vậy anh sợ ai?”
Tôi sợ hắn, hắn sợ anh, vậy anh sợ ai?
Lý Tuân lẳng lặng nhìn cô.
Do ngược sáng, Chu Vận không nắm bắt chính xác được tầm nhìn của cậu, chỉ cảm thấy bóng hình tối tăm nặng nề ấy có một sức hút chí mạng. Chặp lâu sau, bóng đen ấy chậm rãi khom mình, Chu Vận cảm thấy bên tai có một luồng khí nóng, sau đó là âm thanh trầm thấp.

“Ông đéo sợ đứa nào.”

– trích dịch ch. 25

spoiler ahead. Nếu không muốn đọc spoiler thì bỏ đừng đọc đoạn trích dịch.

Read the rest of this entry »

happenings right now

  • Từng này tuổi rồi mỗi lần xác địng bên phải bên trái vẫn phải tìm xem tay nào cầm viết. Tiếng Tàu thì luôn không phân biệt được Tả và Hữu 3 months ago
  • Wào, hai hôm nay "Váy Công Chúa" ngày nào cũng đăng 2 chương một. 3 months ago
  • wow, vậy mà chúng nó cũng khoá chương 50, bịnh thật 3 months ago

Later!

September 2016
M T W T F S S
« Aug    
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930