i know what you mean!

có ai còn nhớ bạn Mậu Quyên / Kỷ Viện Viện và cuốn sách tự truyện năm nào không?  Mình câu được nhà thầu rồi, nhà thầu này còn là dân thượng đẳng nữa.  Nếu bạn đọc nhớ comment hoặc để lại dấu vết gì đó khuyến khích bạn Thỏ nhé.

https://grabiz.wordpress.com/dt/

 

 

postcard của Nhẫn Đông năm kia bị dư hay sao mà nhét vào đây??

Hình sách chỉ thấy mỗi cuối “Vườn Cỏ Hoang,” 300+ pages, chả nhẽ tập 2 xuất bản riêng? hic
005Mt3Bjly1fcx1evbe42j30ly3x3aub-2.jpg

kỹ thuật may sau 25 năm không chạm vào thì như hạch nhưng về lý thuyết thì vẫn còn vanh vách. hôm nay dạy con May sewing basics, cách đo đạc rồi vẽ mẫu lên giấy, sau đó vạch lên vải v.v. và v.v. nó nghe mà thán phục mình như thánh :V :V

made some pancakes for the kids’ breakfast tonight, and found out i was low on milk, so I used this recipe http://mormonmavens.blogspot.com/2012/01/no-milk-pancakes.html

 

I followed suggestions in the comment section, cutting water to 1.5 cups, added 1 cup of Greek Gods salted caramel honey yogurt and 1 additional tbsp of sugar.  It came out great.

mới realized tiếng Anh thật ra có chữ mang dấu huyền, cho nên có thể làm thơ lục bát bằng tiếng Anh.

ví dụ:

he said “don’t talk to me.”
I used my fist and he suffered.

thêm quả này:

as always is in life
fate and talents ofttimes repel.
been there and back from hell
things seen …… maketh entrails hurting    

 

Review truyện nghiêm chỉnh nhé, truyện này của Mỹ, là một trong những truyện gây ảnh hưởng lớn nhất đến nhân sinh quan của tôi.

Cuốn sách này cũng thuộc loại văn học hiện đại kinh điển.  Kurt Vonnegut viết truyện này vào năm 1969, giữa lúc cuộc chiến tranh Việt Nam đang càng lúc càng gay gắt, làn sóng chống chiến tranh bên Mỹ tạo nên những cuộc đụng độ ác liệt giữa cảnh sát vũ trang và những nhà hoạt động chống chiến tranh.  Trong bối cảnh đó, Vonnegut cho ra đời truyện mà tạm dịch qua tiếng Việt là Lò Sát Sinh Số Năm.

Truyện được kể bằng một giọng tường thuật rất thờ ơ, có phần hồn nhiên, như một tinh linh vô ưu nào đó ghé ngang qua thế giới, mục kích được một màn kịch hay.  Truyện vừa là khoa học viễn tưởng, lại vừa là truyện chiến tranh.  Nhân vật chính đã từng là một người lính Mỹ qua Đức trong đệ nhị thế chiến, sau đó bị bắt làm tù binh, và đã từng phải ở một nhà tù mang tên Lò Sát Sinh Số Năm.  Truyện kể về số phận của vài người tù binh trong nhóm, về số phận của nhân vật chính mang tên là Billy Pilgrim (Billy Lữ-Hành).  Cậu thanh niên ngơ ngác đầu quân vào tuổi chưa đầy hai mươi, không phải là một binh lính chính danh, mà chỉ là một phụ tá cho mục sư trong quân đội.  Billy ngốc nghếch, vụng về, và không bao giờ chịu chiến đấu.  Thế là bị bắt làm tù binh. Trước đó Billy quen một nhân vật Alpha rất huyênh hoang khoác lác, thuộc tuýp người luôn muốn đánh giết, tôn thờ sự kiêu hùng dũng mãnh của một chiến sĩ v.v.  Nhân vật A này cũng bị bắt chung với Billy, và bị tước hết vũ khí, đến cả quần áo giày dép cũng bị lấy hết.  Cuối cùng không phải chết trong tay kẻ thù, mà chết vì gangrene (hoại thư).  Trước khi chết, nhân vật A này đổ lỗi cho Billy, bảo là vì Billy là một tên chết nhát cho nên anh ta mới ra nông nỗi, xúi giục một nhân vật khác (tạm gọi là C) đi trả thù giùm.  C hăng máu hứa sẽ báo thù cho A, thế nên rốt cuộc, sau khi chiến tranh qua đi và hoà bình được tái lập, Billy vẫn chết trong tay một kẻ bá vơ không thù không oán.

Ngay lúc Billy chết thì mốc thời gian nó nhăn ở đâu đó, thế là Billy bay qua bay lại ở những đoạn thời gian khác trong đời mình.  Ví dụ cậu bay về 1945 khi cậu bị nhốt cùng những tù binh khác trong nhà tù Lò Sát Sinh Số 5.  Lúc ấy cũng là lúc quân đội Đồng Minh thả bomb nguyên một thành phố, khắp nơi là biển lửa, đa số tù binh trong Lò Sát Sinh Số 5 chết thiêu (trong tay Đồng Minh).  Billy may mắn thoát nạn, ngày Billy chui ra khỏi đống hoang phế còn bốc khói, chỉ còn lại mỗi một con chim đang hót.

It is so short and jumbled and jangled, Sam, because there is nothing intelligent to say about a massacre. Everybody is supposed to be dead, to never say anything or want anything ever again. Everything is supposed to be very quiet after a massacre, and it always is, except for the birds. And what do the birds say? All there is to say about a massacre, things like “Poo-tee-weet?”

– kurt vonnegut

Hết thảy đều quá ngắn ngủi và hỗn loạn, Sam, bởi vì chẳng có gì hợp lý để nói về một cuộc thảm sát.  Tất cả mọi người đều cần phải chết, để vĩnh viễn không bao giờ có thể nói gì hoặc muốn gì nữa cả.  Hết thảy cần phải chết lặng sau một cuộc thảm sát, và nó luôn luôn là như vậy, ngoại trừ những con chim.  Và những con chim thì nói gì?  Tất cả những gì có thể nói về một cuộc thảm sát, kiểu như, “Pồ-huýt-huýt?”

– idlehouse dịch

Khi Billy leo ra được khỏi lò sát sinh địa ngục trần gian đó, tác giả không tả cảnh cho người đọc, mà ông nói chuyện thẳng với người phát hành cuốn truyện của mình là Sam luôn.  Trong giây phút nghẹn lời trước thảm kịch của nhân loại này, tác giả bước hẳn ra khỏi câu chuyện, nói cho chúng ta biết nỗi bất lực của ông, của Billy, khi chứng kiến cảnh tượng như vậy, khi phải trải qua sự việc như vậy.  Bạn có thể thấy là lời văn rất bình dị, rất thẳng thắn, cho nên, nó mới đau.

Cũng cùng trong một câu chuyện, Ở một hành tinh xa xăm nào đó, Billy đang sống một cuộc đời nhàn nhã bên một phối ngẫu đã từng là diễn viên phim AV nổi tiếng.  Hai người bọn họ sống trong lồng kiếng, ngày ngày có những khoa học gia ngoài hành tính quan sát họ…..

Thì ra có một ngày kia, Billy đã bị người ngoài hành tinh bắt về và để cho cậu sống như vậy. Họ truyền cho cậu bí mật của vũ trụ về không gian và thời gian – hết thảy luôn tồn tại, và hết thảy đã được chủ định.  Cho nên, một billy về già, đôi khi sẽ chớp mắt trở về lại những ngày tháng kinh hoàng trong đệ nhị thế chiến, rồi lại lắc mình thay đổi quang cảnh, đưa mình đến những giây phút đẹp hơn trong đời, êm dịu hơn trong đời……

Còn rất nhiều rất nhiều điều khác câu chuyện này muốn nói với độc giả.  Vẫn giọng thuật truyện hờ hững và có phần hồn nhiên đó, nhưng đôi lúc sẽ làm người đọc nát lòng.  Những lời lẽ đơn sơ không có gì nguỵ trang, không có gì gài bẫy, nên khi chúng chạm vào lòng chúng ta, chúng ta phải tự hỏi lương tâm của chính mình, tự kiểm điểm cách chúng ta đang sống, những điều chúng ta đang tin, liệu chúng ta có phải đang nhúng tay vào những thảm kịch nhân loại mà Billy đã từng phải hứng chịu.

Tuy thiện và ác mãi mãi song hành, nhưng truyện này, hy vong, sẽ đem lại cho bạn đọc một góc nhìn mới.

 

à mình cũng suýt có tình chị em, hôm nay kể cho chị bạn nghe,

chị V, hồi đó em mê trai đẹp
có một em trai Jamaican
omg đẹp như model trên tạp chí
face perfect, cao ít nhất lá 1m9
tướng đẹp, mặc đồ cũng đẹp
mà làm ở Old Navy chung với em, tính tình cũng rất dễ thương
chỗ đó 90% da đen
hình như có mỗi em và 1 con khác là dân da màu khác, no white
mà cái em trai jamaican đó thua em 3 tuổi thì phải
maybe 2…. can’t remember
he didn’t seem to fit in with the oakland crowd, always on the edge cười cười không nói gì
mỗi ngày đi làm có em trai đó thời gian qua mau
bởi làm việc canh canh chỗ thấy em trai đó thì đứng chọn good view angle vừa làm vừa ngắm
sau đó em trai volunteered chở em về at night, tại đường về đi ngang qua nhà em
mà manager cũng rất quan tâm đến em, sợ em về Berkeley khuya 11-12 giờ 
nên bảo em trai đó chở
sau đó quãng 1 tháng thì em trai đó nói thích, hỏi muốn date không
mà lúc đó em đang on rebound, không muốn làm hỏng đời con người ta
với lại ngoài mê nhan sắc thì cảm giác như toàn ông nói gà bà nói vịt
nếu sáp vô bảo đảm không ngủ với nhau thì sẽ không còn gì khác để làm
so em nói no
hai bên vui vẻ làm bạn
của quá đẹp
không muốn phá hỏng
Chị V,  haha
em là người rất có trách nhiệm
muốn giữ nguyên hình ảnh đẹp đó
anyhow, that was as close as I could ever get to a hot guy
mà omg em trai đó….. drools
thật tình rất đẹp rất đẹp.

happenings right now

Later!

February 2017
M T W T F S S
« Jan    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728