i know what you mean!

I’ve decided to create a dedicated blog to Sawada, free of any other contents, so this one will be idle for awhile once again

the new dedicated Sawada blog is called 架空のジュリー (kaku no juri / fictional Julie), taken from my favorite Julie album, 架空のオペラ(kaku no opera / fictional opera), a reminder that everything you read about Julie from me might not be 100% true.  “Take everything with plenty of aji-no-moto” is the tagline.

https://kakunojuri.wordpress.com

碧い瞳のエリス / Erisu Trong Đôi Mắt Người (1985)
nhạc: Koji Tamaki
lời: Gorō Matsui
trình bày: Koji Tamaki của ban nhạc Anzen Chitai

Là giấc mơ đã xa tôi rồi
Tựa màu xanh đại dương, sóng biển khơi
Này biết bao tiếng tơ trong lòng
Muốn đem nói ra người ơi.

Tựa ước quên mình lẻ loi
Người hãy trút tâm tư vào tôi

Dù cho đau tận cùng tâm can
Dù nát tim gan
Vai này nguyện dâng
Tai này nguyện nghe
Vì trong mắt người là đôi mắt của Erisu
Đang nhìn tôi với bao nhiêu lời.

Nàng thiếu nữ khóc đêm trăng tròn
Mở hộp gương đã in dấu thời gian
Người hãy thương chớ trách khi nàng
Tóc kia cắt đi vì yêu.
Ngày ấy đã xa rất xa
Làn gió đã lau khô lệ xưa

Làn gió đã thì thầm bên tai, lời gió mách tôi
Để được tìm nhau, để được gặp nhau
Vì yêu tôi chọn được sinh ra, được đến bên người
Xin làm niềm ủi an cho người.

Là nhớ nhung phút giây ban đầu
Được tri âm người lên tiếng gọi tôi
Tựa nép vai giấc say bên người
Biết bao ấm êm người ơi.
Lời nói kia truyền ấm hơn
Cả ký ức trong cuộc đời tôi.

Dù cho ta gặp nhau chỉ im chẳng nói bao lời
Tôi nguyện lặng im, chỉ nhìn người thôi
Vì giây phút này đây khi tôi được đến bên người
Sẽ là nìềm ủi an cho tôi

Dù cho đau tận cùng tâm can
Dù nát tim gan
Vai này nguyện dâng
Tai này nguyện nghe
Vì trong mắt người là đôi mắt của Erisu
Đang nhìn tôi với bao nhiêu lời.

(idlehouse – 02/02/2020)

I’ve meant to sub this song a long time ago, but I didn’t quite make it until this year.  I asked a friend of mine who could speak Japanese and Vietnamese to translate it into Vietnamese for me first, then using that translation, I studied the Japanese raw version, and eventually arrived at my own Vietnamese cantabile version.

Here’s the English translation

碧い瞳のエリス / Elise in your blue eyes (1985)
music: Koji Tamaki
lyrics: Gorō Matsui
artist: Koji Tamaki of Anzen Chitai”

the lost dream is blue like the sea
there are so many things I want to tell you
as if that’s a way to forget this loneliness
no matter how much it hurts, please tell me everything
[because]i have seen Elise in your eyes.

don’t blame the young girl if she is about to cry
as she tries to open an old jewelry box

because on the day she cut off her locks for love
the winds that have dried the tears told me
I was born in this life to meet you

the nostalgia for the first time i heard your voice
has so much more warmth than the actual memory
it’s like being able to fall asleep next to you

please let me quietly see you
even if no words can be exchanged
because just being able to see you
tender would be my heart

no matter how much it hurts, please tell me everything
[because] i have seen Elise in your eyes.

Anzen Chitai / 碧い瞳のエリス / 1985

khổ công dịch hết lời của bài “Cho đến 45 phút sau,” gửi cho nó, sau đó nó vầy.

Screen Shot 2020-01-04 at 10.25.34 PMScreen Shot 2020-01-04 at 10.25.45 PMScreen Shot 2020-01-04 at 10.25.57 PMScreen Shot 2020-01-04 at 10.26.04 PMScreen Shot 2020-01-04 at 10.26.11 PMScreen Shot 2020-01-04 at 10.26.20 PM

sau đó phải dùng biện pháp mạnh

Screen Shot 2020-01-05 at 8.24.28 AM

こちら600続き

Bài hát: “Cho đến 45 phút sau”  (idlehouse chuyển ngữ)
tên gốc: 背中まで45分 (Senaka made 45-bu)
tác giả: 井上陽水 (Inoue Yosui)
trình bày: 沢田研二 (Sawada Kenji)

chúng ta gặp nhau
trong lobby của khách sạn
dù bốn mắt nhìn
nhưng không hề chào hỏi
buổi đêm đã bắt đầu
đấy là 45 phút trước

để ngắt sự yên lặng
nên đã hỏi tên em
nhưng do cái tên hay thường gặp
sau đó đã quên mất
ngón tay khẽ động đậy
đấy là 35 phút trước

sau đó
chúng ta ngả vào nhau
buông lời ái ân
loạng choạng dọc theo hành lang dài
trong phòng lounge khiến chúng ta lạc lối của khách sạn

hai ta uống ly tropical shower
rồi mơ màng lâng lâng
như muốn bay lên
cũng nghe có tiếng hát
khi ấy là 25 phút trước

cười ngặt nghẽo
rồi bắt đầu thấm mệt
“Có muốn đi nằm nghỉ?
Hay vào phòng anh đi …..”
đi về phía phòng
đấy là 15 phút trước

hai ta tay trong tay
vừa khiêu vũ
vừa bước ra ngoài
đi về nơi khác
một sân khấu đang vắng của khách sạn
bước vào phòng
ấy là 5 phút trước

trút quần
và ôm nhau
ngón tay lặng lẽ bấm chặt sau lưng
đấy chính là lúc này
chính là lúc này

cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau
cho đến 45 phút sau 

….

“Until 45 minutes later” (English by idlehouse )
Original name: 背中まで45分 (Senaka made 45-bu)
composer: 井上陽水 (Inoue Yosui)
performed by: 沢田研二 (Sawada Kenji)

we met in the lobby of the hotel
we looked each other in the eyes
but no greetings exchanged
the night has just begun
that was 45 minutes ago

to break the silence
I asked for your name
but because the name was common
I soon forgot
the fingers started moving
that was 35 minutes ago

then we pressed into each other
exchanging words of romance
we stumbled down the long long hotel hallway
into the large hotel lounge that made us feel lost

we drank tropical shower
and felt the buzz
like we were about to fly
there was a song too
that was 25 minutes ago

we roared in laughter
and then fatigue caught up to us
“Should we go to sleep?
“In my room is fine….”
walking toward my place
that was 15 minutes ago

We danced, hand in hand
out of the lounge
to an empty unused stage in the hotel
entering the room
that was 5 minutes ago

Taking off the pants
we fell into each other’s arms
the fingers gently pressed along the back
that’s this moment
this moment

until 45 minutes later
until 45 minutes later
until 45 minutes later
until 45 minutes later

….
….
….

If you don’t know Kenji Sawada, this video is sort of a rarity for him, usually you would see him with lots of movements and bobbing or thrashing around.  Considering the lyrics of this song, I find his presentation of it very nice and appropriate.  To recount a casual encounter in a world weary way and so calm, no excitement, no passion, no longing.  Pair that with his suave, matured looks and there is a story formed in the audience’s head as they come upon the lyrics.

The subs I relied on here are from a HongKong fan, thedarling ching, thanks.  https://www.youtube.com/watch?v=zg04CPtRhCo

For about 1 year before we left Việt Nam, my mom made canh thịt bò rau răm quite frequently, which was a luxurious food.  I liked it initially, until one day, I went to a writing competition prep course (in the US kids do spelling bee, in VN kids did writing and math competitions back in my days) and got lost for 3 hours in Sài Gòn on my way home.  As I was walking around, I distinctly remember feeling sicker and sicker, I just thought I was getting tired.  When I got home in the afternoon, I just found a corner and went to sleep.  Much later, when lunch was all done, my mom had to wake me up because I didn’t stir. She left me a huge bowl of canh bắp bò rau răm in the kitchen, but I ate it without any appetite.  I was supposed to be ravenous by this time, because I was 10 at that time, a growing age.  Mom left intentionally left me a huge amount of beef, a very special treatment, so I ate and ate and the beef seemed never ending.  After I ate that bowl of soup, I went upstairs and slept again until evening, when my mom woke me up and said, “If you are going to sleep, put up your mosquito net.”  I my mosquito net was up for nearly the whole week.  I slept most of the time for the next 3 days, feverish or not I can’t remember, strange enough for my dad to notice and said, “Watch her, it seems like it’s a serious illness.”  Then one side of my jaw swelled up and that was when everyone figured I got the mumps.

It was interesting to see, after missing schools for one week, friends came rattling our front gate, asking if I was OK, because I was like the steel warrior never been known to be sick.

After that incidence, and many years later, I made the same soup as a grown up.  I think I tried it twice, just the way mom used to make it, and I concluded that I never wanted to eat it again after that one time I got sick.

tất cả mọi cuộc cách mạng dân chủ cận đại
đều bắt nguồn từ nhiệt huyết của thanh niên
thanh niên xuống đường, thanh niên trăn trở
thanh niên liều lĩnh đầy hy vọng vào ngày mai, thanh niên dám đốt cháy hết hai đầu ngọn nến, điều mà qua tuổi xốc nổi bồng bột rồi mấy ai
còn dám làm khi nghĩ đến
trong sách vở  toàn ca ngợi anh hùng

nào gương sáng gương yêu nước gương kiên trung
đến khi thanh niên xuống đường thanh niên xốc nổi thanh niên liều lĩnh
thì đứa ngồi trên cao đánh xuống, kẻ qua tuổi chép miệng lắc đầu
bậc cha mẹ thức trắng lo âu, người dân đen tất tả vì miếng cơm manh áo
thế giới ngoài cuộc thả ga chửi bới, chỉ trích, cổ vũ, hô hào

lịch sử lại luôn luôn tái diễn bằng máu của thanh niên.

người như dòng nước âm thầm thấm vào tôi
lòng tôi âm thầm hoạ tiếng người
từng tiếng hát du dương
dịu dàng quấn quít
kéo tôi rơi vào vòng xoáy ấm áp 

người như ngọn lửa dùng tiếng hát sưởi ấm tôi
lòng tôi âm thầm hoà giọng hát
lửa nhiệt tình của người bùng cháy lên tôi
không ai mê hoặc lòng người hơn bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, chẳng khác gì bị hút hồn
Ơi Kenji Sawada! linh hồn tôi như bị hút mất
vì những bài hát, chính vì những bài hát của người
trong những âm thanh là tiếng hát, khi im lặng cũng là bài hát
chuyển tải tình cảm, không cần dùng ngôn ngữ
là những tình cảm bộc trực nhất không cần phải nắm bắt trong ngôn ngữ

yêu thích những bài hát của người, tiếng hát đắm say tôi
lòng tôi âm thầm hoà giọng hát
Bao nhiêu rào cản và biên giới, đang được có sức giúp phá bỏ
nhờ những bài hát ấy 

nói:  vào nằm 1980, lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng Kenji Sawada hát trên sân khấu, tuy tất cả những bài hát được hát trong đêm đó không phải tôi đều hiểu rõ, nhưng chúng lưu lại ấn tượng cực kỳ sâu khắc trong tôi cho đến ngày nay

hát: 

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! vì tiếng ca của người, đều là vì những bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! Hãy để tiếng hát đầy nhiệt huyết ấy cất lên lần nữa

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! vì tiếng ca của người, đều là vì vì những bài hát của người

người khiến tôi như bị hút hồn, lại giống như được đốt cháy
Ơi Kenji Sawada! Hãy để tiếng hát đầy nhiệt huyết ấy cất lên lần nữa

la la la la la …… 

happenings right now

Later!

April 2020
M T W T F S S
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930