i know what you mean!

tuy đọc truyện cảm nhận là thu hút và quá trình đọc rất khá, nhân vật cũng lôi cuốn đáng yêu, nhưng cuối cùng mình đã không cho nó vào list “yêu thích” bởi vì mình dần dần bị chướng mắt với một số phát biểu của nam chính trong 3 chương cuối.  Trước đó OK lắm, xong tự dưng giọng điệu thay đổi một cách khiến người ta suýt điên.  Vài ví dụ tiêu biểu:  trước khi bỏ về quê để lại nữ chính ở trên thành phố ôn thi tốt nghiệp, nam chính đi tâm tình với nam phụ kêu nam phụ giúp trông coi nữ chính học thi.  Hả?  Nam phụ này tuy dễ thương và vô hại, nhưng không phải là một nhân vật có uy tín.

Thứ nhất là cun cút nghe theo lời của ông bố nữ chính, toàn vuốt đuôi nịnh nọt, xong hở tí là đi mách lẻo. Thứ hai, những năm nữ chính ăn chơi sa đà toàn có nam phụ này đi theo, đâu bao giờ khuyên bảo được gì, giờ kêu kèm nữ chính học là sao? nam phụ vốn bảo “tôi không kiểm soát được cô ấy” mà ?  Thứ ba, nam chính mồm thì nói là tin tưởng nữ chính, nhưng sao lại thiếu tôn trọng đến độ đi bàn về dự tính tương lai cho cô ấy với hết thảy mọi người, để rồi người cuối cùng được báo tin mới là cô ấy?  Đừng nói đó là vì muốn thu xếp cho chu toàn này nọ.  Thu xếp kiểu đó là CHA người ta thì đi thu xếp kiểu đó, còn vợ chồng với nhau thì quan trọng nhất là hỏi ý kiến nhau trước, bàn bạc trực tiếp với nhau trước, rồi mới lôi người ngoài vào.  Nữ chính dù gì cũng đã 19 tuổi, ngủ được với cô ấy thì chí ít nên nói thẳng với cô ấy, lập kế hoạch trực tiếp luôn,  khỏi thông qua ai giám sát chi cho mệt.

Ví dụ cuối cùng: lúc ra mắt bố vợ tương lai, bố vợ tương lai nói “Để được tôi chấp nhận, không cần gia thế, bằng cấp, tài sản, địa vị, chỉ cần cậu giúp hàn gắn quan hệ giữa tôi và con gái, thế nào?”  Nam chính sảng khoái nói: “không được.  Cháu sẽ không tìm cách thay đổi suy nghĩ của cô ấy.”  Vừa nói hay ho vậy xong mấy phút sau đã  quay qua dạy đời nữ chính:

nam chính: “Sau này đừng nói chuyện như thế với bố em nữa, hiện giờ em hận ông ấy, nhưng con người ta ai rồi cũng sẽ lìa đời, đừng để đến lúc đó mới hối hận dã không đối xử tốt với ông ấy.”
nam chính: “Mối hận sẽ nhạt dần, nhưng máu mủ tình thân không bao giờ thay đổi.”

đứa nào vừa bảo sẽ không tìm cách thay đổi suy nghĩ của người ta?

Thêm mấy câu phát biểu kiểu vầy nữa:

“……[nhữnng lời ngọt ngào hoặc những thứ xa hoa cháu không cho cô ấy được, nhưng điều cháu có thể làm là ]  sau này chăm lo cho cô ấy như một cô gái nhỏ mãi không bao giờ lớn, không để cô ấy bị một chút tổn thương nào, không gì có thể làm xây xát cô ấy, miễn sao cô ấy vui vẻ.”

Một cô bé 19 tuổi lêu lổng qua thời niên thiếu thì dĩ nhiên chưa trưởng thành hoàn toàn, nhưng cớ gì cứ nuôi kiểu đó cả đời?  Cho thêm vài năm nữa chín chắn lên hổng chừng.   Đến cả ông bố cũng vì muốn con gái mình có cơ hội để trưởng thành và hiểu đời hơn một chút nên mới gửi con cho một người mà ông ta cho là đứng đắn và đáng tin cậy, muốn con gái trải nghiệm cuộc sống hoàn toàn khác biệt ở nơi nghèo nàn khổ cực, và nhờ trải nghiệm ấy cô con gái đã chín chắn hơn, vậy mà nam chính nói 1 câu hoàn toàn trái ngược với thông điệp của câu chuyện.

Không thích kiểu nam chính lấy 11 tuổi mình đòi làm cha người ta.

 

 

this summer is ruled by the holy swim schedule.  We’re all catching a mother of all tan, but at least May is on the fast track to being able to swim. Tìm, i’m not so sure.  He’s too focus on the diving part, wanting to just hang out under water.

không cần biết plot truyện là gì, chỉ cần biết nam chính làm nghề gì.

Screen Shot 2017-06-15 at 12.58.19 AM

Chú Đức là kiểu người bảo thủ, một kiểu điển hình của bọn lưu manh thời ấy, xả thân vì nghĩa, đồ đạc lấy được, đắt rẻ thế nào, đều được chú phân phát cho những người hàng xóm xung quanh. Chú lại rất hay ra mặt bênh vực người khác, trẻ con trong khu tập thể đường sắt bị ai bắt nạt cũng tới tìm chú nhờ giúp đờ, chú thường không nói không rằng, xắn tay áo kéo theo đám thuộc hạ đi ẩu đả một trận nhằm lấy lại thể diện cho người của mình.

– “Tình Yêu Nơi Đâu” Bộ Vi Lan, bản xuất bản tiếng việt.

chữ “bảo thủ” trong khổ văn này mình nghĩ là dùng sai chữ.  Tiếng Tàu cái nghĩa của chữ nguyên văn “老派人” (lão phái – theo phái cũ) bên tiếng Anh tức là “old-fashioned” và “old-school.”   He is an old school gangster.  Old school có nghĩa là “theo nếp xưa.”   Lẽ ra nên dịch là “chú Đức là lưu manh theo trường phái cũ, kiểu lưu manh điển hình thời ấy, xả thân vì nghĩa…..”

德叔是老派人,那个时代的流氓混混的典型,为人仗义

có lẽ sở thích của bản thân vốn nghiêng về những gì không hoàn mỹ, thích asymmetry hơn là symmetry, thích dấu ba chấm hơn là dấu chấm hết, thích màu xám hơn là trắng và đen…

Cho nên, khi đọc truyện, mình thích những khoảng trống khiến cho người đọc suy nghĩ miên man, OK với những cái kết để mở, chấp nhận những nhân vật phải sống suốt đời với những trăn trở hoặc dằn vặt.  Mình cảm thấy, còn tò mò, còn bận lòng, thì cuộc đời còn chứa nhiều bí ẩn hay ho.

Nhiều bạn đọc bất mãn với cái kết của Người hoặc của “Vị Khách,”  trong khi mình thấy Twentine và Hiệu Hy Chi đã cho ra hai tác phẩm vô cùng xuất sắc.  Khởi đầu của cả hai truyện là những bấp bênh và chênh lệch khó khắc phục được – tính cách quá đối chọi, tam quan khác biệt, hoặc, lý do quá thần bí, nếu không biết rõ được vì sao TT Nhượng xuyên đến hiện đại (để được Tông Anh cứu sống? who knows) thì làm sao có thể biết được chuyện gì đã xảy ra với gia đình của Thịnh Thanh Nhượng.

Tác giả cố tình để ngỏ câu chuyện ấy, một quyết định rất khôn ngoan.  Vì giọng văn của tác giả đã chủ định – chiến tranh là tàn khốc, lịch sử là những hình ảnh cũ loang lổ vết thời gian, cầm lên là những câu chuyện luôn bị bỏ dở.  Như anh em nhà Thịnh Thanh Nhượng.  Như thành phố Thượng Hải mà gần một thế kỳ sau, TT Nhương u hoài muốn biết những con người thân hoặc không thân đã đi đâu về đâu.  Như vườn hoa đã biến mất và toà nhà đã đổi màu.  Khoảng trống trong tri thức ấy, là bí mật của vũ trụ, là sự kỳ diệu của cuộc sống.  Cứ cho là vậy đi

one of the many vacation houses we rented in Monterey had these neighbors.  They were an old american couple whom we met and talked with throughout our stay.  The last day we were there, we invited them to come for dinner with us, because my old boss and her husband were staying there as well, so we thought it would be fun.

When I asked them if they had any diet restrictions, the kind man smiled and told me:  “At home, we are vegan by choice, but in your home, we will humbly accept anything you have for us, regardless of ingredients.”  That night I happened to have only beef phở, so that was what we all ate.

These people always make me think, whichever gods nourish your soul, I want to believe in them too.  They were buddhists.

66ac98dae8adf36b1a835724ceba6925

 

.
Ngày xửa ngày xưa, trên một hành tinh…. Giống y chang như trái đất……

“Con cáo im bặt và nhìn hoàng tử bé rất lâu:
– Cậu làm ơn… hãy thuần hoá tớ! ”

(HOÀNG TỬ BÉ, Antoine de Saint-Exupéry, Trác Phong dịch)

.
———– tớ là đường phân cách trở về hiện thực ————
.
.
Ngải Tĩnh (với ông thầy bói): “Ngài xem cho nó xem. Sinh ngày 25 tháng 10 năm 1981. Tên là Lô Hân Nhiên. Đại sư ngài tính nhân duyên cho nó với ạ.”
Đại sư (hai mắt trợn ngược, bấm đốt ngón tay): “Nóng tính, đột nhiên có tiền, cần kiệm, vô mưu, thiếu dũng, thị phi đa đoan, cha mẹ đắc lực, được chồng giúp đỡ, nhân duyên sớm tới.”
Hân Nhiên: “Vậy xin hỏi sớm là năm nào?”
Đại Sư: “Năm 23 tuổi, cô đã gieo hạt, cũng đã nảy mầm”
.
.
————- tớ là đường phân cách tèng teng teng ————-
.
.
Hân Nhiên: “Dùng thận của tôi được không?”

Bác sĩ: “Tôi sẽ làm kiểm tra cho cô. Cùng một trực hệ, tỉ lệ phù hợp khoảng 70%. Nhưng tôi không đề nghị cô làm vậy. Cô còn trẻ, thiếu một quả thận sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của cô.”
Hân Nhiên: “Bác sĩ, bố tôi không có bảo hiểm y tế. Tất cả phí tổn đều phải tự chi trả. Phí phẫu thuật ghép thận có cao không?”

Bác sĩ (cau mày): “Bất kể là ghép thận hay lọc máu, nếu không có bảo hiểm, chi phí đều rất cao. Ghép thận cần tới hai mươi vạn tệ, sau đó còn cần chăm sóc cả đời…….”
.
.
——- tớ là đường phân chia của số phận đẩy đưa ——-
.
.
Jang Dong Gun (phiên bản Trung): “Cô muốn bao nhiêu?”
Hân Nhiên: “Bằng này!”
JDG: “Đó là bao nhiêu? Hai trăm?”
Hân Nhiên (xua tay): “Hai mươi vạn.”
JDG (nét mặt “nhàn nhạt): “Lô tiểu thư, mời cô nói cho tôi biết vì sao cô đáng giá này?”

Hân Nhiên (xoắn góc áo, độc thoại): vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Vì sao tôi đáng giá hai mươi vạn? Tôi phải nghĩ ra thật nhanh. Nếu Ôn Khiếu Thiên ở đây, anh sẽ nói cho tôi biết đáp án chứ?

Hân Nhiên: “Bởi vì tôi là tiến sĩ.”

JDG: “Nhưng cô đã ba mươi tuổi.”

.

———– tớ chính là 5 phút sau ————-
.
.

JDG: “Tắm xong tới đây với tôi.”
.
.

—————- tớ là rèm che cho cảnh không hợp với trẻ nhỏ ——-

.

Quý đồng minh hội máu, truyện này muốn vặn cỡ nào cũng có vặn, nhưng nữ chính cũng có chủ kiến:

Hân Nhiên: “Nếu đã vậy, bảng giá có thể cao hơn một chút không?”

khồng, ý là câu kia cơ !!!

Hân Nhiên: “Tôi phải nói rõ ràng, những thứ như SM, 3P gì đó, tôi không thể tiếp nhận.”

Chính nó. Cho nên, quý vị không cần sợ khẩu vị nặng trong lãnh vực này.

Thể loại truyện ngược tâm ngược thân và đầy kịch tính kiểu Thuần Dưỡng, khi đọc nó mình coi “tình yêu cao cả” “tình yêu lý tưởng” “chân tình” “logic” “hợp lý,” “lương thiện,” “nhân bản” v.v. = mây bay. Mình chỉ xét tính “giải trí ” của nó, nếu đọc, cho dù mâu thuẫn, vô lý cách mấy đi nữa, mà nhân vật vẫn lôi cuốn, tình tiết được kéo lên cao trào một cách khéo léo, thì đối với mình = đạt.

Máu chó, tạt bởi một mụ hoặc lão bá vơ nào ngoài đường, nó chỉ tanh tưởi hôi hám và phản cảm. Nhưng đưa cho một người hoạ sĩ, họ sẽ tô vẽ lên một bức tranh rực rỡ không thua gì sơn màu. Thế nên, con tim bạn nếu tưởng như đã bình lặng sớm không còn biết thổn thức, chi bằng chúng ta mạo hiểm một phen ?

———————————–
.

.
JDG: “Lại đây.”
[……]
JDG: “Cởi áo choàng ra.”
[……]
JDG: “Ngồi lên.”
[……]
.

 

“Thuần Dưỡng” tác giả: Phá Đầu.

.

happenings right now

Later!

July 2017
M T W T F S S
« Jun    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31